[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 107. Không dám thích – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 107. Không dám thích

Trans: Thuỷ Tích

Sau khi rời khỏi Tinh Khai, Thẩm Liên tranh thủ đến cửa hàng bán hoa một chuyến. Lần này không cần chọn, vừa vào cửa đã muốn chín mươi chín đóa hoa hồng, còn nhờ bà chủ đóng gói cho thật xinh đẹp. Sau đó lại đi cửa hàng đồ xa xỉ, lấy đồng hồ bản thân đã đặt trước.

Đầy đủ mọi thứ, còn mua bánh ngọt trà nóng. Cuối cùng đi tới Hanh Thái.

Thẩm Liên liên hệ Tôn Bỉnh Hách trước, người này sắp xếp cái gì cũng mau chóng.

Một bó hoa hồng thật to được lấy từ hàng ghế sau ra, Tôn Bỉnh Hách hơi trừng to mắt. Không phải chứ, giai đoạn yêu đương nồng cháy còn chưa qua nữa sao?

Vừa rồi Thẩm Liên còn dùng nhà tạo mẫu của phòng làm việc, đòi hỏi khá cao, cho nên giờ phút này từ kiểu tóc tới bàn chân có thể nói là kỹ lưỡng không chút cẩu thả.

Tôn Bỉnh Hách nheo mắt suy nghĩ một hồi, lại không nghĩ ra được vì cái gì.

Thẩm Liên như nhìn ra được nghi hoặc của hắn, tiến lên chủ động nói: \”Tôi muốn nhận một bộ phim.\”

Tôn Bỉnh Hách lộ vẻ mặt như đã hiểu.

\”Bề ngoài thế này có ổn không?\” Thẩm Liên hỏi.

Tôn Bỉnh Hách đứng ở góc độ thẩm mỹ của người bình thường, gật gật đầu: \”Đẹp.\”

\”OK.\” Thẩm Liên thẳng sống lưng: \”Mật ngọt chết ruồi, hẳn sẽ thành công.\”

Tôn Bỉnh Hách không đồng tình với lời này: \”Cậu Thẩm, tôi cảm thấy… Cho dù cậu không chuẩn bị tỉ mỉ như vậy, chỉ cần một câu nói ngọt là sếp sẽ đồng ý thôi.\”

\”Nhõng nhẽo, năn nỉ chắc chắn sẽ được.\” Thẩm Liên nói tiếp: \”Nhưng có thể làm anh ấy càng vui vẻ thì tốt hơn.\”

Tôn Bỉnh Hách cười khẽ: \”Cậu thật là nuông chiều sếp.\”

Thẩm Liên: \”Anh ấy cũng rất nuông chiều tôi.\”

Cửa thang máy vừa mở ra, bó hoa hồng chắn hết mặt Thẩm Liên, Dương Bân nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách đầu tiên, bật thốt ra: \”Áo sơ mi tối hôm qua cậu đưa không đúng size rồi, quá to. ĐM… Không đến mức! Cậu chỉ mua nhầm một chiếc áo thôi, còn mua hoa hồng để xin lỗi? Chúng ta…\”

Tôn Bỉnh Hách trợn trắng.

Giây tiếp theo, Thẩm Liên ló đầu từ một bên ra, trên mặt rất có hứng thú, ý bảo Dương Bân tiếp tục.

Dương Bân: \”…\”

Hắn chỉ trêu chút thôi.

\”Đừng để ý tới anh ấy.\” Tôn Bỉnh Hách nói: \”Cậu Thẩm, chúng ta đi.\”

Đi xa, Thẩm Liên hỏi Tôn Bỉnh Hách: \”Hai anh còn mua áo sơ mi cho nhau?\”

\”Đều là tôi tặng anh ấy.\” Tôn Bỉnh Hách hào phóng: \”Khi trước, lúc tôi không đủ ăn mặc, Dương Bân giúp tôi rất rất nhiều.\”

Thẩm Liên sáng tỏ.

Sở Dịch Lan mới vừa họp xong, đang tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng động ngẩng đầu nhìn, lọt vào trong tầm mắt là một bó hoa hồng đỏ rực cháy như ngọn lửa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.