Tran: Thuỷ Tích
Cuối cùng, một bàn tay này không thể hạ xuống, sau đó Tôn Bỉnh Hách được cấp tốc đưa tới bệnh viện, những chuyện tiếp theo được giao lại cho Dương Bân và Nhiếp Thịnh xử lý.
Kim Lôi không trốn thoát, lúc được mò lên đã sắp không còn thở nữa.
Nhưng thê thảm hơn chính là, vẫn còn sống.
Sở Dịch Lan tuyệt đối sẽ không để gã dễ chịu.
\”Sự tích anh hùng\” của Tôn Bỉnh Hách được truyền đi rất mau chóng, ngày hôm sau Phùng Duyệt Sơn đã xách theo giỏ trái cây tới thăm bệnh. Vừa vào cửa đã dùng sức vỗ tay \”Bốp bốp bốp\”: \”Không hổ là anh nha trợ lý Tôn, nghe Thẩm Liên kể tình hình lúc đó rất kịch tính giống như đang đóng phim bom tấn vậy.\”
Tôn Bỉnh Hách chỉ bị thiếu oxi trong máu và cạn kiệt thể lực thôi, còn lại đều không sao cả, nghỉ ngơi một đêm đã trở lại dáng vẻ hoàn mỹ, sắc mặt ôn hòa. Hắn nhận lấy lời khen của Phùng Duyệt Sơn, hào phóng nói: \”Cũng tạm thôi.\”
Dương Bân nhíu mày ở bên cạnh điều chỉnh tốc độ truyền dịch, muốn nói gì đó lại nhịn xuống.
\”Bớt mắng tôi đi.\” Phùng Duyệt Sơn đi rồi, Tôn Bỉnh Hách tựa vào đầu giường, nhắm mắt lại nói: \”Tôi đã tính trước hết rồi.\”
Vừa dứt lời, điện thoại hơi rung lên, hắn cầm lấy nhìn thử, sau đó đột nhiên ngồi thẳng người dậy.
Dương Bân: \”Cậu có thể hoạt động chậm rãi chút không?\”
Tôn Bỉnh Hách cười toe toét, đưa điện thoại qua cho Dương Bân xem. Tiền thưởng nóng hôi hổi vừa tới, phải nói là Sở Dịch Lan rất hào phóng với thân tín.
Dương Bân thấy vậy cười: \”Cậu thiếu tiền?\”
\”Không thiếu.\” Tôn Bỉnh Hách bổ sung thêm cho kho bạc nhỏ của mình: \”Nhưng tiền ấy mà, đương nhiên là càng nhiều càng tốt.\”
Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách có rất nhiều thực quyền, Sở Dịch Lan rèn luyện họ kiên cố tới mức không có gì là phá nổi. Đương nhiên hai người cũng không phải \”ngu trung\”, bình thường các dự án hợp tác có chỗ nào rút được thì sẽ không bỏ qua. Đối với chuyện này, Sở Dịch Lan biết nhưng anh không chỉ không tức giận, mà còn thấy rất hài lòng. Trong mắt Sở Dịch Lan, nếu chút ham muốn đó cũng không có thì vị trí trợ lý riêng nên đổi cho người khác ngồi.
Dương Bân còn tạm, Tôn Bỉnh Hách là vì nghèo quá đâm ra sợ. Lúc nghèo nhất là mỗi đêm lục thùng rác chỉ để tìm được một thứ gì đó có thể no bụng.
Thậm chí trong khoảng thời gian bắt đầu sống ở nhà Dương Bân, hắn vẫn có hành vi giấu những thứ chưa ăn hết trong thùng rác đi.
Dương Bân nhìn ra được Tôn Bỉnh Hách không phải muốn làm như vậy, càng nhiều như là thân thể tự hình thành ra phản ứng thói quen nào đó, nếu không làm sẽ có cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Mãi đến khi Tôn Bỉnh Hách lấy thành tích xuất sắc, đi theo Dương Bân kiếm được thùng tiền đầu tiên, tâm bệnh này mới hoàn toàn mất đi.