[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 104. Vây bắt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 104. Vây bắt

Trans: Thuỷ Tích

Quay chụp quảng cáo kết thúc, Thẩm Liên còn nói mời mọi người ăn cơm, kết quả vừa ra cửa, Nhiếp Thịnh đã cảnh giác mà quan sát bốn phía, hơi thở lập tức thay đổi.

Thẩm Liên nhận ra: \”Anh Thịnh?\”

\”Đổi xe.\” Nhiếp Thịnh quyết định mau chóng.

Không lên xe bảo mẫu, Nhiếp Thịnh đi thu xếp, cấp dưới đổi một chiếc xe màu đen thường thường khác dừng ở đối diện.

Lúc này Thẩm Liên đã thấy được, chỗ bồn hoa rõ ràng có hai người.

Là ai? Còn chặn đường y nữa?

Nhiếp Thịnh quay lại nói với Giang Dữu và Lý Dật: \”Để người của tôi kiểm tra xe bảo mẫu trước, không có gì thì hai người lập tức lái về, còn có vấn đề thì người của tôi sẽ đưa hai người về, cậu Thẩm đi theo tôi.\”

Giang Dữu lấy hết can đảm: \”Anh, các anh có thể bảo đảm an toàn cho anh Thẩm chứ?\”

\”Đương nhiên.\” Nhiếp Thịnh lập tức bị chọc cười, dù gì cũng liên quan tới an toàn của anh ta mà.

Nhiếp Thịnh làm việc đáng tin cậy, Thẩm Liên cũng yên tâm. Lên xe, bắt đầu chạy lên con đường về nhà nhưng sau khi nghe một cuộc điện thoại, Nhiếp Thịnh lập tức ra hiệu cho tài xế thay đổi phương hướng.

Thẩm Liên: \”Đi đâu vậy?\”

\”Hanh Thái.\” Nhiếp Thịnh nói: \”Sở tổng bảo tôi đưa cậu qua đấy.\”

Không biết Thẩm Liên nghĩ tới cái gì mà hừ hừ cười.

Đã nói, cho dù bảo vệ có tường đồng vách sắt tới cỡ nào, làm sao an toàn bằng dưới mí mắt của mình.

Đến bãi đậu xe ngầm của Hanh Thái, Dương Bân rõ ràng đợi đã lâu.

Thẩm Liên bước xuống xe, nhìn chằm chằm Dương Bân: \”Sao vậy trợ lý Dương? Tối hôm qua anh lên núi đốn củi à?\”

Không thể làm lơ hai mắt của Dương Bân, tuy vẫn là dáng vẻ tinh anh nhưng rõ ràng mang theo uể oải cùng bực bội vì không ngủ đủ giấc.

Dương Bân cười khổ: \”Không ngủ mấy ngày rồi.\”

Dương Bân và Nhiếp Thịnh rõ là có quen biết, hai người gật đầu chào hỏi. Thẩm Liên vào thang máy, hai người họ đi theo phía sau huyên thuyên nói gì đó.

Sở Dịch Lan nhíu mày ngồi trước bàn làm việc, mãi đến khi tiếng gõ cửa vang lên mới vội nói: \”Vào đi.\”

Sau khi thấy Thẩm Liên, Sở Dịch Lan sắc mặt nặng nề mới nhẹ nhàng thở ra.

Cửa văn phòng đóng lại, Thẩm Liên cười như lưu manh mở rộng hai tay, Sở Dịch Lan đứng dậy ôm lấy y.

\”Nhớ em tới vậy à?\” Thẩm Liên nhẹ giọng.

Sở Dịch Lan không tiện nói cho Thẩm Liên biết đã xảy ra chuyện gì, anh biết người này không sợ nhưng vẫn muốn y thoải mái tự tại một chút: \”Ừ.\”

Sở Dịch Lan đỡ lấy sau gáy Thẩm Liên, đầu tiên là cọ khóe môi y, sau đó mới đặt một nụ hôn, rất dịu dàng, kèm theo một tiếng thở dài: \”Đúng là, nhìn thấy thì mới yên tâm được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.