Trans: Thuỷ Tích
Nửa tiếng trước mới đổ một hồi mưa thu, mặt đất ẩm ướt, trong không khí mang theo hơi ẩm rõ rệt.
Ánh mắt Sở Dịch Lan không tỉnh táo lắm, im lặng không nói tiếng nào tựa vào bên cửa đợi Thẩm Liên ra tới.
Đương nhiên Thẩm Liên không có uống.
Phùng Duyệt Sơn và Từ Cảnh Ca trò chuyện vui vẻ, hai người ôm vai bá cổ nói đủ thứ, dù gì cuối cùng cũng có thể trở thành anh em tốt của nhau.
Thẩm Liên cầm dù bước nhanh đến, thấy Sở Dịch Lan khoác áo choàng mới hơi thả lỏng mày: \”Sao lại đứng nơi đầu gió? Cũng không sợ bị cảm.\”
Sở Dịch Lan nghe thấy giọng Thẩm Liên, ngẩng đầu cười khẽ.
Màu đen u ám nơi đáy mắt người đàn ông đã tan đi, chỉ để lại một mảnh sông núi yên ả khiến lòng người rung động. Thẩm Liên mê đắm không thoát ra được, nâng mặt Sở Dịch Lan lên, không quan tâm hoàn cảnh xung quanh là nơi nào, lập tức sáp tới gần hôn môi: \”Đẹp vậy nhỉ.\”
Sở Dịch Lan: \”Em cũng đẹp.\”
\”Đi, về nhà.\”
Sở Dịch Lan chầm rì rì nói: \”Đi không nổi.\”
Thật ra anh uống say rồi, tâm tư lý trí cũng không kín đáo nữa, tính trẻ con xuất hiện, chơi chút tính khí, trừ Thẩm Liên ra cũng không có người nào thấy được.
Chỉ cần Thẩm Liên kéo một cái là Sở Dịch Lan sẽ đi theo ngay. Nhưng ai ngờ người này vừa nghe vậy đã xoay người, hơi ngồi xổm xuống, sau đó vỗ vỗ bả vai, ghé mắt nói: \”Lên.\”
Sở Dịch Lan: \”Hửm?\”
\”Không đi nổi thì em cõng anh.\” Thẩm Liên nói: \”Trừ lúc quay phim cùng với đứa bé nhà hàng xóm hồi nhỏ ra, em chưa từng cõng ai cả đâu.\”
Sở Dịch Lan không nhịn được cười.
Ai ngờ giây tiếp theo hai tay Thẩm Liên chụp lên khuỷu chân anh, Sở Dịch Lan không đứng vững, thật sự bổ nhào lên lưng Thẩm Liên. Anh hoảng sợ nhưng Thẩm Liên lại không nhúc nhích tí nào, xem điệu bộ là thật sự muốn cõng anh.
Sở Dịch Lan giật bắn, giữ chặt tay Thẩm Liên, vội vàng tránh ra.
Thẩm Liên đứng dậy, buồn cười nói: \”Anh sợ cái gì?
Vô nghĩa, làm sao không sợ cho được? Thẩm Liên vẫn luôn gầy gò, không biết có phải bởi vì trái tim hay không mà mới tăng được chút cân, sau vài ngày làm việc vất vả thì lại trở về như ban đầu. Sở Dịch Lan nâng như nâng trứng còn không kịp, làm sao dám đè lên.
Sở Dịch Lan không rối rắm vấn đề này nữa, mở rộng áo khoác bọc lấy Thẩm Liên, tay kia thì nhận lấy dù, thấp giọng nói: \”Chúng ta về nhà.\”
Phùng Duyệt Sơn nhìn theo bóng dáng của họ, thở ngắn than dài.
Bên kia, Từ Cảnh Ca cũng được Thường Thanh dìu lên xe, theo phía sau hai người Sở Dịch Lan rời đi.
Ninh Tư Hàm: \”Cậu than vãn cái gì?\”
Phùng Duyệt Sơn: \”Em nhìn thôi cũng muốn yêu đương.\”