Trans: Thuỷ Tích
Câu \”Về sau anh chính là anh hai tôi\” của Từ Cảnh Ca cũng không phải nói giỡn, bởi vì dù Sở Dịch Lan có nói gì thì anh ta cũng chỉ cười hì hì.
Địa điểm ăn cơm là ở \”Hành lang giữa không trung\” xa hoa nhất Cừ Đô.
Sở Dịch Lan đến nơi xuất phát, lái một chiếc xe với kiểu dáng mới nhất.
Thân xe đen nhánh mượt mà, mắt thường có thể thấy được \”rất đắt\”. Thẩm Liên vừa nhìn đã thích, tiến lên sờ soạng: \”Cũng được đấy.\”
Sở Dịch Lan cười nói: \”Biết em sẽ thích, về sau lấy chạy đi.\”
Thứ mấy trăm ngàn nói cho Thẩm Liên, Sở tổng cũng không hề chớp mắt.
Thẩm Liên ngồi lên ghế phụ, quan sát nội thất bên trong xe, thật sự là càng xem càng thích.
Buổi liên hoan vào chiều tối, còn mời thêm Phùng Duyệt Sơn và Ninh Tư Hàm. Thứ nhất là họ đều thân thiết với Sở Dịch Lan. Thứ hai, Từ Cảnh Ca cũng muốn tự mình xã giao với họ một phen. Nghe nói nhà họ Ninh bắt được quyền khai phá một bộ phận của bến cảng. Có thêm nhiều anh em, nói chuyện làm ăn cũng sẽ không ảnh hưởng phong nhã.
Đợi tới nơi, Sở Dịch Lan vừa định dừng xe, phía sau đã có một chiếc Mercedes-Benz G-Class lao tới. Sở Dịch Lan vừa thấy là biển số đầu của thành phố Lận, anh phản ứng cực nhanh đánh tay lái, thân xe lập tức chuyển hướng về phía bên trái. Mà vừa rồi phía trước anh còn có một chiếc xe khác, như vậy không cần phải nói, Mercedes lập tức đụng vào mông xe người ta.
Không nặng nhưng phát ra một tiếng \”ầm\”.
Phùng Duyệt Sơn vừa lúc bước xuống, gương mặt vốn đang cười: \”Mấy anh…\”
Giây tiếp theo, nụ cười biến mất.
Sở Dịch Lan bước từ trên xe xuống, hỏi Phùng Duyệt Sơn: \”Bị đâm là xe cậu hả?\”
\”Anh đoán xem?\” Trong nụ cười của Phùng Duyệt Sơn mang theo rưng rưng, còn có chút điên cuồng.
\”Xin lỗi người anh em!\” Từ Cảnh Ca ló đầu ra khỏi ghế lái của chiếc Mercedes: \”Tôi sửa cho cậu!!\”
Phùng Duyệt Sơn: \”Ha hả.\”
\”Không ngờ hôm nay ăn cơm em lại trở thành tệp đính kèm, chứ không thì tại sao chỉ có mình em gặp xui xẻo?\”
Sở Dịch Lan: \”Kỹ thuật lái xe của người ta rách nát, cậu cũng không cần đổ hết lên người mình. Nếu không phải anh phản ứng kịp thời thì chiếc bị đâm nên là xe của anh rồi.\”
Từ Cảnh Ca: \”…\”
Chiếc xe này là anh ta mượn từ người bạn, đã qua thay đổi làm mới, thật sự không quen tay lắm.
Phùng Duyệt Sơn vừa nhìn mông xe của mình là trái tim đã nhói lên, nếu không phải Từ Cảnh Ca kiên nhẫn dỗ dành thì đã làm ầm lên ngay tại chỗ rồi.
Thường Thanh cùng Thẩm Liên đi ở bên cạnh, hai người nhỏ giọng trao đổi tình hình mấy ngày nay.
Cảnh đêm nhìn từ nhà hàng rất đẹp. Cả Cừ Đô tựa như một dải đất rộng lớn được ngôi sao thắp sáng, đứng ở trong đó nhìn xuống, tâm trạng cũng có thể rộng thoáng hơn rất nhiều.