Trans: Thuỷ Tích
Dù nói thế nào thì Thẩm Liên cũng tránh thoát khỏi lửa giận của Sở Dịch Lan. Đương nhiên, Từ Cảnh Ca trở thàn tấm mộc.
Trong vòng ba mét Từ tổng hiện thân, ắt sẽ thu được tiếng hừ lạnh từ Sở Dịch Lan.
Đối với này, Thường Thanh tỏ vẻ muốn nhưng chẳng giúp được gì.
Từ Cảnh Ca vừa nghe mắng, cũng không nhàn rỗi, sau khi trao đổi thông tin với Tôn Bỉnh Hách, phát hiện vài nhóm người trong tối, nếu có thể điều tra rõ là có thể gom lại tính sổ một lần.
Đừng thấy Từ Cảnh Ca ở bệnh viện cười vui hớn hở nhưng là người đứng đầu thành phố Lận, anh ta tự có rất nhiều thủ đoạn.
Thẩm Liên ăn một miếng bánh mousse chocolate, cửa phòng khẽ vang lên, y lập tức ngậm miệng nằm ngửa ra sau. Tôn Bỉnh Hách lập tức nhận việc tiếp theo, nhét phần bánh ngọt còn lại vào trong túi thực phẩm, làm như không có việc gì xảy ra.
Sở Dịch Lan quan tâm sẽ bị loạn. Nếu Thẩm Liên có khó chịu ba phần thì rơi vào trong mắt anh chính là mười phần, càng đừng nói là bị bó bột treo lên cao, chỉ cần bác sĩ nói một câu ngày mai xuất viện là Sở Dịch Lan sẽ mắng \”lang băm\”.
Cho nên dù trong lòng biết có lẽ Thẩm Liên dùng khổ nhục kế, Sở Dịch Lan vẫn mong y tịnh dưỡng thật tốt.
Nhưng Tôn Bỉnh Hách thì khác, nhìn lướt qua đã biết tỏng, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê. Giữa lời bác sĩ nói \”ăn đồ nhạt loãng\”, còn Thẩm Liên đưa ra \”Tôi muốn ăn đồ ngọt\”, hắn quyết đoán lựa chọn người sau.
Hỏi chính là trợ lý đủ tư cách, biết rõ bản chất nên làm cái gì.
\”Ăn xong rồi?\” Sở Dịch Lan hỏi.
\”Vâng, canh vịt hầm củ cải.\” Tôn Bỉnh Hách nói tiếp: \”Cậu Thẩm ăn hết rồi.\”
Đôi mắt ẩn tình của Thẩm Liên trong suốt sáng ngời, chói lọi viết \”cầu khen ngợi\”.
Nhưng Sở Dịch Lan chỉ đi tới thử độ ấm trên trán y, sau khi xác định không đáng lo lập tức lùi về sau. Không dám nổi giận không dám nặng lời nhưng nên tức giận vẫn phải tức giận, biểu hiện cụ thể ở chỗ không hề nói chuyện với Thẩm Liên.
Tôn Bỉnh Hách mang \”tang vật\” còn lại gấp rút rời khỏi hiện trường. Sở Dịch Lan cũng muốn đi, lại bị Thẩm Liên bắt lấy cổ tay.
Giãy rồi giãy, không giãy ra được.
Sở Dịch Lan nhíu mày: \”Buông ra.\”
\”Anh đừng làm em không vui.\” Thẩm Liên dùng giọng điệu yếu ớt nói ra lời tàn nhẫn nhất: \”Bác sĩ nói tâm trạng của em vô cùng quan trọng, tối hôm qua anh để lại em ngủ một mình, cũng không vào đây với em, bây giờ cảm xúc của em đang rất không vui, lỡ như lát nữa không thoải mái, anh cũng đừng trách em.\”
Sở Dịch Lan tức tới bật cười: \”Như thế nào cũng là em có lý. Tự em nói xem, tôi đã dặn đi dặn lại bao nhiêu lần rằng ra ngoài phải mang vệ sĩ theo?\”
Thẩm Liên ngoan ngoãn gật đầu: \”Lần này nhất định nhớ kỹ.\”
Trái tim vẫn luôn siết chặt của Sở Dịch Lan không kiềm chế được mềm ra.