Trans: Thuỷ Tích
Mắt Tôn Bỉnh Hách lộ sắc bén lạnh lẽo, bề ngoài lại cười như gió mùa xuân: \”Anh Lục, anh cũng ở đây à.\”
Thân thể đối phương cương cứng, từ từ xoay người lại.
Lục Thanh rất muốn báo cảnh sát.
Lẽ ra ban nãy khi nhận ra Thẩm Liên thì phải xoay người đi rồi, chủ yếu là có bóng người che chắn, lại muốn xem tình hình, cho nên không chú ý tới Tôn Bỉnh Hách đầy người sát khí đi tới.
Đương nhiên, gã hoàn toàn có thể tìm lý do để thoái thác, dù có thế nào cũng nói chỉ là bạn bè tụ họp mà thôi.
Nhưng Kim Lôi làm khó dễ Thẩm Liên bị Tôn Bỉnh Hách bắt ngay tại trận, có phải là tụ họp bạn bè không đã không còn quan trọng nữa. Càng khó giải quyết hơn chính là, rõ ràng Tôn Bỉnh Hách đã nổi lên nghi ngờ, trở về nhất định sẽ tập trung điều tra, một ít hoạt động của mình và Kim Lôi không thể nào giấu diếm được.
Da đầu Lục Thanh tê dại. Nhưng sau khi nói xong câu kia, hình như Tôn Bỉnh Hách đã hoàn toàn không còn hứng thú với ông ta nữa.
\”Cậu Thẩm.\” Tôn Bỉnh Hách nhẹ giọng: \”Nếu không còn việc gì, tôi đưa cậu về trước.\”
\”Được.\” Thẩm Liên đáp. Kim Lôi cũng vội vàng đứng lên theo.
\”Khoan đã.\”
Trên người người này có loại hơi thở như một thanh đao không thấy máu, có thể đâm bạn bất kỳ lúc nào. Một khi ý cười tan biến, khe rãnh từ những nếp gấp trên gương mặt thịt mỡ sẽ lộ ra âm u lạnh lẽo. Đôi mắt hơi khép hờ kia khi mở ra hoàn toàn cũng không lớn nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác ác quỷ dữ tợn.
\”Cậu Thẩm, chuyện hôm này là tôi không chu đáo, tôi xin lỗi cậu.\” Giọng điệu Kim Lôi vẫn hiền hòa nhưng lúc nhìn về phía Tôn Bỉnh Hách lại thay đổi: \”Người trẻ tuổi, làm việc đừng quá xúc động.\”
Độ cong khóe môi Tôn Bỉnh Hách giương lên với biên độ rất nhỏ. Kim Lôi để lộ toàn bộ khí thế cũng không đủ khiến hắn sợ hãi: \”Lão già.\”
Mọi người: \”…\”
Quào! Chính là cảm giác này! Nhiệt huyết!
Khuông Thành Hải điên cuồng vui sướng khi người gặp họa, cảm giác ngột ngạt chỉ vì một chữ ký mà bị Tôn Bỉnh Hách mắng hơn mười lần lập tức trút ra hết sạch. Một loại nghệ thuật để cân bằng tâm lý chính là sau khi bản thân gặp xúi quẩy, nhìn thấy có người còn xúi quẩy hơn mình.
Mặc kệ đối phương có thân phận gì, Tôn Bỉnh Hách cũng không sợ hãi một chút nào.
Thẩm Liên không nhịn cười ra tiếng, sau đó nói với Kim Lôi: \”Độ tuổi nào nên làm chuyện của độ tuổi đó, còn những cái khác cũng đừng nghĩ tới.\”
Ánh mắt Tôn Bỉnh Hách khẽ biến. Hắn vốn cho rằng Kim Lôi là con chó nhà ai, sau khi biết được thân phận của Thẩm Liên mới cố ý làm khó dễ y. Hắn còn đang suy nghĩ ai to gan đến vậy, thế nhưng lão già này lại thèm muốn Thẩm Liên?!
Cũng vì thế mà ấn tượng của Tôn Bỉnh Hách dành chk Kim Lôi càng khắc sâu đến cực điểm, đã tới mức chỉ cần đưa một cây bút là hắn có thể vẽ ra tranh chân dung rồi.