[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 095. Không có gì để nói với ông – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 095. Không có gì để nói với ông

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên cất điện thoại vào, xoay người định đi trở về.

Đúng lúc này, từ trong một tòa nhà có một đám người đi ra, trung bình chừng ba mươi tuổi trở lên, ngoài ra có một hai gương mặt trẻ tuổi, như là một đám mây đen nặng trình trịch đè xuống dưới.

Thẩm Liên nhìn lướt qua, nhận ra quần áo của mấy người trong đó chính là lúc mình đang đi thang máy ngắm cảnh bên ngoài, có để lại ấn tượng.

Không quen biết, đương nhiên Thẩm Liên sẽ không chào hỏi.

Nhưng y vừa mới đi chưa được hai bước, khóe mắt đã nhìn thấy mấy vệ sĩ áo đen chạy về phía mình, giây tiếp theo đã bị cản đường.

Thẩm Liên dừng chân, sắc mặt lạnh nhạt.

Tiếng bước chân đến gần, y quay đầu lại.

Người tới mặc một bộ quần áo rộng rãi màu xám phối trắng, đi giày thể thao, béo phệ, thấy được bình thường ăn uống không tệ, nhìn từ chính diện đã sắp không thể thấy lỗ tai, cười nheo mắt tựa như phật Di Lặc nhưng Thẩm Liên lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tựa như dáng vẻ này chính là một cái mặt nạ treo lỏng lẻo bên ngoài máu thịt, vừa lôi xuống là có thể nhìn thấy bên trong tanh hôi bén nhọn. Mà đôi mắt trông như vô hại đó, thật ra là dùng phương thức hơi khép hờ để che giấu dục vọng và tham lam sắp tràn ra bên ngoài.

Ánh mặt trời chiếu sáng bốn phía, Thẩm Liên lại cảm thấy bản thân như đang vùi trong bóng đen.

\”Cậu Thẩm, đúng không?\” Gã đàn ông mở miệng, gã cười cười, có vẻ ngây thơ thận trọng, thậm chí còn nhẹ nhàng xoa tay, sau đó chìa tới nói: \”Tôi tên Kim Lôi, tôi là fan của cậu.\”

Thẩm Liên trước nay vẫn luôn bao dung với fan nhưng giờ phút này lại không có ý định bắt tay.

Kim Lôi đợi vài giây, ngượng ngùng rụt tay về, cũng không giận nói tiếp: \”Là tôi đường đột.\”

Thẩm Liên gật đầu, ý bảo ông đúng là rất đường đột, sau đó nói: \”Tạm biệt.\”

Nhưng vệ sĩ chắn trước mặt vẫn không nhúc nhích.

Thẩm Liên khẽ hít vào một hơi, ra ngoài gặp phải trường hợp này đúng là rất phiền.

Kim Lôi tiếp tục cười nói: \”Cậu Thẩm, tôi muốn mời cậu ngồi chơi chút, không quá lâu! Mấy phút là được!\”

Thẩm Liên tự biết lượng sức không đi đánh nhau với ba vệ sĩ cao lớn thô kệch trước mặt, Tôn Bỉnh Hách hẳn sẽ chú ý tới bên này.

Suy nghĩ một lát, Thẩm Liên đi tới phía ghế dựa.

Kim Lôi lập tức sai người bưng trà.

Thẩm Liên ngồi xuống, chân phải bắt chéo trên chân trái, không thèm che giấu sự mất kiên nhẫn quanh người. Không phải y bất lịch sự, mà là rất hiếm khi cả người đều tràn ngập kháng cự.

Thẩm Liên không sợ mà là không hiểu, đây rõ ràng là lần đầu gặp Kim Lôi.

Mãi đến khi Kim Lôi xuất hiện phía sau Thẩm Liên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.