Trans: Thuỷ Tích
Những quản lý cấp cao vừa tới này, trừ Khuông Thành Hải ra thì những người khác đều không quen biết Tôn Bỉnh Hách, thoạt đầu thấy chỉ cho là trợ lý của Thẩm Liên. Một phó giám đốc trong đó thầm nghĩ, quả nhiên là súng bắn chim đổi thành đại bác, độ nổi tiếng của Thẩm Liên tăng lên, bên người có ba trợ lý đi theo, người mặc tây trang trông còn giỏi giang khác thường.
Giọng điệu Thẩm Liên vẫn thong dong, thái độ khiêm tốn: \”Khuông tổng, Phổ Nhị là tôi pha theo lượng nước và thời gian tiêu chuẩn, anh xem có vừa không?\”
Khuông Thành Hải, không có bối cảnh gì cả nhưng có thể lăn lộn tới địa vị hôm nay, còn là trong giới giải trí, rất nhiều thứ vừa nhìn lướt qua đã thông suốt, chẳng hạn như hiện giờ. Tôn Bỉnh Hách là người nào? Trừ vị đó ra, không ai có quyền sai sử hắn, thế mà lại riêng tới hộ giá Thẩm Liên đã nói rõ cái gì?
Khuông Thành Hải muốn tự phạt một ly vì sự trì độn của bản thân.
Lúc Thẩm Liên vừa tới Tinh Khai, Khuông Thành Hải đã nghe người ta nói hình như Thẩm Liên có người chống lưng nhưng ông ta không để ý. Trong giới giải trí này, có người chống lưng chính là bản lĩnh, chỉ sợ không có thôi. Nhưng Khuông Thành Hải chỉ cho rằng Thẩm Liên có quan hệ tốt với một quản lý cấp cao nào đó, vốn không dám nghĩ tới tòa nhà Hanh Thái kia. Mà Tôn Bỉnh Hách muốn làm gì cũng không cần phải báo cáo với ông ta.
Thế cho nên tin tức chậm trễ tới bây giờ, mới được sáng tỏ.
Khuông Thành Hải đứng dậy, nhận lấy Phổ Nhị trong tay Thẩm Liên, hơi nhấp một ngụm, vô cùng nịnh nọt: \”Rất ngon!\”
Thẩm Liên: \”…\”
Tôn Bỉnh Hách dựa vào một góc sô pha, không nói chuyện.
Còn Giang Dữu và Lý Dật, trong trường hợp này không tới phiên bọn họ cho nên ngồi ở một cái bàn khác ăn uống gì đó, có cần mới tới.
Cảnh này dừng trong mắt mọi người đã cảm nhận được ngay cả Khuông tổng cũng xem trọng Thẩm Liên, người này tương lai rộng mở nha.
Sao có thể chứ? Khuông Thành Hải thầm nghĩ, mình còn dám gọi người của Sở tổng tới uống rượu, như vậy còn có tương lai sao?
Một quản lý ra dấu ý bảo rót rượu, Thẩm Liên vội vàng tìm lý do: \”Gần đây bị cảm, dùng kháng sinh nên không uống rượu được.\”
Quản lý đó vừa định nhíu mày đã thấy Khuông Thành Hải liên tục xua tay: \”Uống không được thì không cần uống, gọi cậu tới là để trò chuyện thôi, muốn hỏi xem cậu ở công ty có quen hay không, nếu có chỗ nào không thoải mái cứ nói với tôi! Bọn tôi sẽ giải quyết ngay!\”
Thẩm Liên: \”… Vâng.\”
Tôn Bỉnh Hách cười cười, cảm thấy Khuông Thành Hải xem như tinh mắt.
Vài người thay nhau mời rượu, Khuông Thành Hải bưng một ly, dè dặt tựa như một con mèo manul cuộn tròn cái đuôi: \”Trợ lý Tôn, uống một ly?\”
Tôn Bỉnh Hách sảng khoái cụng một ly.
Cuối cùng, một trái tim đập hỗn loạn của Khuông Thành Hải cũng bình tĩnh lại.