[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 090. Không để bị bắt nạt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 090. Không để bị bắt nạt

Trans: Thuỷ Tích

May có Trịnh Ca quấy rầy, Thẩm Liên vừa hừ nhẹ thì Sở Dịch Lan đã căng chặt sống lưng, cảm xúc rầu rĩ cũng giảm bớt không ít.

Một đêm trước ngày đi viếng mộ, Thẩm Liên phụ dì Phân kiểm tra lại đồ đạc vài lần. Đồ ăn đều do dì Phân tự mình làm. Minh Mị thích hoa cát cánh, Thẩm Liên đã đặt trước hoa tươi mới nhất của sáng ngày hôm sau.

Sở Dịch Lan im lặng nhìn, lồng ngực khi trước vẫn luôn có gió lọt gào thét, rốt cuộc cũng không còn quá đau đớn nữa.

Thật ra Sở Dịch Lan rất sợ đi viếng mộ, lời dặn của mẹ và ông ngoại lúc gần đi đều là hy vọng anh có thể sống vui vẻ, mọi chuyện thuận lợi nhưng đời người có rất nhiều điều không được như ý.

Gió thu sáng sớm hơi lạnh, Thẩm Liên kiểm tra lại đồ đạc sau cốp xe rồi mới ngồi lên ghế lái.

Dưới tình huống thế này, y không yên tâm để Sở Dịch Lan lái xe.

Từ lúc thức dậy tới bây giờ, Sở Dịch Lan chưa nói lời nào. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Không cần phải khuấy động không khí, điều Thẩm Liên có thể làm chỉ có không rời một bước.

Đi theo hướng dẫn tới nghĩa trang, khi xe dừng lại Sở Dịch Lan mới hoàn hồn, giọng khàn khàn: \”Tới rồi?\”

\”Vâng.\” Thẩm Liên cẩn thận quan sát sắc mặt của anh, lấy những thứ cần dùng xuống.

Mộ của ông ngoại Minh nằm ngay bên cạnh Minh Mị, ngày giỗ là vào đầu xuân nhưng Thẩm Liên vẫn bày một bàn cho ông.

Thẩm Liên châm điếu thuốc, sau đó đặt bên cạnh bia mộ, lại rót rượu trắng, cười nói: \”Thuốc lá ChienMen, Rượu Trúc Diệp Thanh, rượu và thuốc ông yêu thích nhất, ông nếm thử nhé.\”

Sở Dịch Lan bên cạnh, đầu ngón tay khẽ giật giật.

Trong lúc cảm xúc rơi vào hậm hực và ứng kích, một loại biểu hiện khá thông thường chính là thân thể hóa.

Sở Dịch Lan cảm thấy máu trong người như từ từ đông lại, xương cốt trở thành cái cây khô héo, thậm chí chuyển động một chút cũng có thể nghe thấy âm thanh \”răng rắc\” sắp gãy.

Thẩm Liên đặt hoa cát cánh màu tím trước mộ Minh Mị, lúc này mới nhìn ảnh chụp phía trên.

Người đẹp tuyệt sắc, vẻ ngoài có nhiều nét giống hệt Sở Dịch Lan, lúc cười lên bên má phải còn có một lúm đồng tiền. Người như tên, tươi đẹp rộng rãi. (*)

(*Minh mị có nghĩa là nắng.)

\”Bác gái, đây là lần đầu cháu đến thăm viếng bác. Cháu tên là Thẩm Liên, người yêu của Dịch Lan, về sau mỗi năm cháu đều sẽ cùng anh ấy tới đây thắp nhang cho bác và ông ngoại. Xin lỗi.\” Thẩm Liên cười khẽ: \”Tìm phải cháu thì chắc chắn anh ấy sẽ không thoát được. Nhưng cháu bảo đảm với bác, về sau cháu sẽ bảo vệ anh ấy thật tốt, không để ai bắt nạt cả.\”

Cả Cừ Đô, cho dù ra khỏi khu vực này, cũng không ai dám nói có thể làm gì được Sở Dịch Lan nhưng Thẩm Liên vẫn giang đôi cánh chim, hứa hẹn che chở người ta.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.