Trans: Thuỷ Tích
Ngụy Mậu Bồng khóc như là bị người vứt bỏ vậy.
Chu Nguyên Lâm nghe tiếng cắm một tay trong túi, lắc lư tựa vào trên lan can, cười giương cằm: \”To hơn chút nữa.\”
Ngụy Mậu Bồng khựng lại.
Thứ khốn nạn, dưới đáy mắt Chu Nguyên Lâm toàn là lạnh lẽo. Lúc ấy, Ninh Tư Hàm phanh xe lại ngay trước vách núi, từ trong xe bước ra trên đầu đều là máu, một chân cũng khập khiễng, khiến mọi người nhìn thấy mà sau lưng đều là mồ hôi lạnh. Ngụy Mậu Bồng có từng khóc như vậy sao?
Một người trông thì hướng nội, thận trọng tựa như không dám làm gì cả, thật ra trong xương cốt lại vô cùng \”ích kỷ\”.
\”Đi thôi.\” Phùng Duyệt Sơn hô.
Họ không thèm quan tâm tới Ngụy Mậu Bồng nữa. Nhưng khi ra ban công lại gặp người nhà họ Ngụy.
Chu Nguyên Lâm nghiến chặt răng.
Không cho người nhà họ Ngụy có cơ hội mở miệng, đoàn người đã ra khỏi cửa chính.
\”Sếp, Dương Bân về công ty trước rồi, hành trình kế tiếp do em phụ trách.\” Tôn Bỉnh Hách quần áo chỉn chu đứng thẳng tắp, lời nói ra tự nhiên thong dong.
\”Làm gì?\” Phùng Duyệt Sơn dở khóc dở cười nhìn về phía Chu Nguyên Lâm đang trốn phía sau lưng mình, khí phách ban nãy đi đâu cả rồi?
Chu Nguyên Lam cũng không phải xấu hổ, mà chỉ là vừa nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách đã lập tức nhớ tới những lời người này nói trên bàn cơm khi ấy, tim gan phèo phổi cũng trào dâng hổ thẹn.
Thẩm Liên kiềm chế khóe miệng, buộc bản thân nghĩ tới những chuyện buồn bực gần đây.
Tôn Bỉnh Hách vẫn thản nhiên. Đối với hắn, từ chối Chu Nguyên Lâm cũng không có gì khác với việc từ chối những người theo đuổi bình thường khác.
Đợi ngồi lên xe, Thẩm Liên mới nói với Sở Dịch Lan: \”Không phải hội nghị hôm nay quan trọng lắm sao? Anh ra tay như vậy có được không?\”
\”Không có gì là không được cả.\” Sở Dịch Lan bảo Tôn Bỉnh Hách tăng nhiệt độ trong xe lên.
Sở Dịch Lan mời khách ăn cơm, địa điểm do Từ Cảnh Ca chọn. Người này đúng là sẽ không khách sáo, anh ta chọn ngay nhà hàng xa hoa số một số hai Cừ Đô.
Trên bàn cơm đều là người một nhà, có một số việc đều có thể nói ra.
Chuyện làm ăn kinh doanh, Thẩm Liên cái hiểu cái không, chỉ cảm thấy Từ Cảnh Ca đắc ý tới cái đuôi cũng sắp vung lên trời.
Tới lui như vậy cũng mất cả ngày. Lúc chia tay, Từ Cảnh Ca từ chối lời mời lịch sự của Sở Dịch Lan, dẫn Thường Thanh ở khách sạn, sáng mai bay về.
Lúc về đến nhà đã là mười giờ đêm, Thẩm Liên cũng mệt mỏi bèn đi tắm trước. Có lẽ là Sở Dịch Lan không đóng cửa, không bao lâu đã nghe tiếng Sở Trư Mễ cào lên tấm kính thủy tinh cùng với tiếng mèo kêu meo meo.
\”Đừng hối, đừng hối, đi ra xoa mày ngay đây.\” Thẩm Liên bắt lấy khăn tắm bên cạnh.
Sở Dịch Lan tắm rửa xong mang một đầu tóc còn ẩm ướt đi ra, mèo con đã bị Thẩm Liên xoa tới nhắm mắt ngủ say, còn có thể nghe thấy tiếng ngáy.