Trans: Thuỷ Tích
Giữa trưa, Thẩm Liên ngoan ngoãn ăn hai chén canh vịt. Cơm nước xong, lại ra ngoài sân nhỏ phơi nắng một lát. Sở Trư Mễ ở bên cạnh có một bãi cỏ mèo thật lớn, nó nhào vào bên trong gặm tới nỗi không nâng đầu dậy được.
Cảm giác khó chịu trong Thẩm Liên tới nhanh đi cũng nhanh. Nhưng trong một cái nháy mắt nào đó ở cảnh trong mơ, tựa như bắt được mối nguy hiểm, loại cảm giác hãi hùng khiếp vía tựa như giẫm phải lò xo này làm y vô thức đề cao cảnh giác.
Nhưng trong thời gian này, công việc thật sự quá nhiều và nặng nề, hễ là Hồ Khải Lam sắp xếp thì Thẩm Liên sẽ không từ chối, phối hợp tới nỗi Hồ Khải Lam xem các nghệ sĩ khác trong tay đều không vừa mắt.
Không biết Sở Dịch Lan giải quyết thế nào, vừa rồi y nhận được cuộc gọi từ Hồ Khải Lam, đối phương dùng một loại giọng điệu cẩn thận nói: \”Cậu cứ nghỉ ngơi một thời gian đi.\”
Thẩm Liên cười: \”Cảm ơn anh Hồ.\”
Sở Dịch Lan bưng tách trà đi ra, Thẩm Liên đã tựa vào ghế ngủ rồi.
Gương mặt thanh niên an tĩnh, không hề đề phòng, ngón tay thon dài đặt trên thảm lông đắp ngang eo, không hề lo lắng lỡ như nổi gió sẽ bị cảm sốt này nọ. Những nơi có Sở Dịch Lan, với y mà nói là tuyệt đối an toàn.
Sở Dịch Lan đặt tách trà lên bàn đá, tiến tới dùng thảm lông bọc Thẩm Liên lại, ôm trở về phòng ngủ.
Thẩm Liên nghĩ vấn đề rất đơn giản, y cho rằng chỉ cần bản thân phối hợp sẽ không có việc gì. Nhưng buổi tối tắm rửa xong, bỗng nhiên nổi lên cảm giác, y đi tới quấn lấy Sở Dịch Lan đòi hỏi lại bị người đàn ông lạnh lùng đẩy ra.
Thẩm Liên: \”?\”
Gương mặt Sở Dịch Lan không dao động, bình thản tựa như tảng băng ngàn năm, cho dù đêm nay Thẩm Liên có xán lạn tới cỡ nào thì cũng không thỏa hiệp: \”Ninh Tư Hàm nói phải hạn chế.\”
Thẩm Liên nâng cao giọng: \”Em cảm thấy không sao cả!\”
Sở Dịch Lan: \”Tôi nghe Ninh Tư Hàm.\”
Thẩm Liên: \”…\”
Sở Dịch Lan vô cùng có \”nam đức\” vội vàng bọc áo ngủ lại, cái giường rộng hơn hai mét mà anh chỉ chiếm một bên mép giường, lại vô cùng rõ ràng vạch ra ranh giới với Thẩm liên. Xong việc tắt đèn, trong bóng đêm trầm giọng nói: \”Ngủ đi.\”
Để lại Thẩm Liên vẫn giữ nguyên tư thế ngồi ngớ ra nơi đó.
\”Không phải chứ.\” Thẩm Liên nhìn bóng dáng mơ hồ bên đầu kia: \”Ôm ngủ cũng không được?\”
Sở Dịch Lan: \”Tôi còn không hiểu em sao?\”
Thẩm Liên kêu rên một tiếng ngã quỵ xuống giường: \”Em không đội trời chung với Ninh Tư Hàm.\”
Thẩm Liên biết Sở Dịch Lan sẽ không nói giỡn, y không ngừng hít sâu để dập lửa, động tác xoay người mang theo giận dỗi. Nhưng Sở gia vẫn bất động như núi, không lăn lộn mấy cái Thẩm Liên đã héo úa. Y và thân thể tựa như có chút không đồng điệu, y cảm thấy không mệt nhưng khi nào yên tĩnh lại thì mệt mỏi lại cắn nuốt lý trí rất nhanh.