Edit : Assy
Beta: SA
================
Sau khi trở lại công ty, câu đầu tiên mà Tiết Trạm nói chính là: “Thông báo với phòng nhân sự, từ hôm nay trở đi, Triệu Ngu chính thức làm thư ký của tôi.”
Mọi người tuy kinh ngạc trong lòng, nhưng lại không dám biểu hiện gì trên mặt, chỉ có sắc mặt Tiết Tử Ngang lại khó coi trước nay chưa từng có, Triệu Ngu thậm chí nhìn ra vài phần hoảng loạn trên người hắn.
Trước đây, mặc kệ cô không thèm nhìn hắn thế nào, cho dù là dùng Tiết Trạm tới kích thích trả thù hắn, hắn cũng tin tưởng vững chắc rằng cô sẽ không tàn nhẫn cắt đứt mọi thứ, còn càng tin tưởng chú ruột của hắn sẽ không tranh đoạt phụ nữ với hắn.
Nhưng hiện tại, Triệu Ngu biết, phần tự tin đó đã bắt đầu sụp đổ.
Buông ra nắm đấm đã siết chặt hồi lâu, Tiết Tử Ngang đi nhanh tới, nắm cánh tay Triệu Ngu kéo cô về văn phòng hắn.
Triệu Ngu giãy giụa, hắn lại càng nắm càng chặt, phẫn nộ và sợ hãi gần như đã làm hắn mất hết lý trí.
Nhưng không đợi hắn kéo người được vào văn phòng, một thân hình cao lớn đã chắn trước mặt hắn.
Tiết Trạm lạnh lùng nhìn hắn: “Buông tay ra.”
Ánh mắt Tiết Tử Ngang giận dữ, ngay trước mặt hắn cường thế ôm Triệu Ngu vào trong ngực: “Cô ấy là bạn gái cháu.”
“Hai người đã chia tay.” Tầm mắt Tiết Trạm dừng trên cổ tay Triệu Ngu đang bị hắn nắm chặt, “Buông ra.”
Tiết Tử Ngang càng khép chặt tay, trong mắt đều là khiêu khích và địch ý.
“Tiết Tử Ngang, anh buông tôi ra!” Triệu Ngu tiếp tục giãy giụa, “Anh làm tôi đau.”
Bởi vì hắn dùng sức quá mức, mu bàn tay cô đã nổi cả gân xanh, Tiết Trạm nhìn thoáng qua, ánh mắt còn lạnh hơn: “Ngoài việc khi dễ cô ấy, thương tổn cô ấy, thì anh còn biết làm cái gì?”
Lời này như một lưỡi dao sắc bén, lại lần nữa đâm vào chỗ hiểm của Tiết Tử Ngang. Cả người hắn run lên, cúi đầu nhìn cánh tay đã bị hắn nắm đến đỏ ửng, cùng với đôi mắt ngập nước của cô.
Đột nhiên buông lỏng tay, hắn còn chưa kịpmở miệng, Triệu Ngu đã cất tiếng lạnh lùng nói: “Không phải anh muốn nói chuyện với tôi sao? Được, sau khi tan làm, tôi và anh nói chuyện.”
–
Vẫn là nhà hàng giữa trưa kia, cũng vẫn là gian phòng riêng giữa trưa đó, chỉ là người đối diện Triệu Ngu đã từ Tiết Trạm biến thành Tiết Tử Ngang, mà người bứt rứt bất an, cũng biến đổi từ Triệu Ngu trưa đó thành Tiết Tử Ngang hiện giờ.
Nhìn dáng vẻ hờ hững này của cô, đã mấy lần Tử Ngang muốn nói rồi lại thôi, nhưng rốt cuộc vẫn nói ra câu nói kia: “Triệu Ngu, anh…… yêu em.”
Mấy ngày này hắn vẫn luôn đuổi theo xin lỗi cô, vô số lần nói rất xin lỗi với cô, nhưng chỉ duy nhất câu này là chưa bao giờ nói ra ngoài miệng.
Nhưng mà lời nói nghiêm túc thành khẩn như vậy, cũng chỉ đổi lại được cái cười nhẹ của Triệu Ngu: “Tôi biết, hẳn là…… trước khi anh điều tôi sang làm thư ký, anh đã yêu tôi, có phải không? Nếu không, sao có thể đột nhiên vì tôi làm những chuyện đó? Đáng tiếc tôi quá ngu ngốc, còn tưởng rằng thật sự chỉ giống như anh nói, không quen nhìn tôi bị người ta ức hiếp, giúp tôi chỉ là chuyện nhỏ không tốn chút sức gì.”