Edit : Mực SA
=============
Theo tục lệ, hằng năm vào ngày mùng 2 tết phải tế tổ viếng mồ mả, đây cũng là lần đầu tiên Triêu Ngu đến nghĩa trang sau 3 năm xa cách.
Cô cùng cha mẹ nuôi từ sớm đã đến nơi, nhưng hai phần mộ trước mặt đã được đặt trái cây cùng hoa tươi.
Triệu Ngu sững sờ, quay đầu nhìn cha mẹ nuôi, cha nuôi nói: \”Hẳn là Tống Huyền đã tới, mấy năm nay nó cũng thường xuyên tới thăm Tiểu Cẩn, cũng sẽ đi thăm hai ba mẹ.\”
Triệu Ngu trầm mặc, gắt gao nhìn chằm chằm vào hai cái tên khắc trên bia mộ: Triệu Mỹ Nhân*, Ngu Cẩn.
(* Không phải \”nhân\” – 人 người, mà là \”nhân\”, bộ thảo, trong \’nhân trần\’ – 茵. )
Mẹ nuôi khom lưng lấy bánh trái đã chuẩn bị cẩn thận ra, thở dài một tiếng: \”Tống Huyền, đứa nhỏ đó cũng không tệ, đã nhiều năm như vậy mà vẫn không thể quên Tiểu Cẩn, nếu Tiểu Cẩn còn sống, nói không chừng hai đứa nó đã kết hôn……\”
Bà đang nói lại bỗng bị chồng dùng khuỷu tay đụng nhẹ một cái, mẹ nuôi kịp thời dừng lại, thấy Triệu Ngu vẫn nhìn chằm chằm mộ bia đến ngơ ngẩn, bà lại nói: \”Hi Hi, chúc Tết cho mẹ con đi.\”
Dựa theo tập tục địa phương, viếng mồ mả là phải dập đầu hành lễ. Triệu Ngu ở trước mộ mẹ mình chậm rãi quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu lạy ba cái, sau đó chuyển qua trước mộ Ngu Cẩn, chuẩn bị quỳ xuống hành lễ.
Mẹ nuôi vội kéo cô lại: \”Thế này không được, con cùng Tiểu Cẩn là ngang hàng, đến thăm Tiểu Cẩn là được rồi không cần hành đại lễ.\”
Nhưng Triệu Ngu vẫn kiên trì, khom lưng, quỳ gối, lạy ba lạy.
Hai vợ chồng nhìn nhau, không nói thêm gì nữa.
Sau khi đứng dậy, lại nhìn chằm chằm mộ Ngu Cẩn một hồi lâu, Triệu Ngu mới nhẹ giọng hỏi: \”Mẹ nuôi, cha nuôi, hai người…… có từng trách con không?\”
Hai vợ chồng ông ngơ ngác đứng đấy, hơn nửa ngày sau, cha nuôi mới trầm giọng nói: \”Đó là tai nạn, cha không trách con.\”
\”Nhưng Tiểu Cẩn…… Là vì đến tìm con nên mới xảy ra chuyện.\”
\”Đều đã quen biết nhau mười mấy năm trời, có hôm nào là con và Tiểu Cẩn không sang nhà nhau chơi đâu? Nếu mà có chuyện gì xảy ra thì có muốn ngăn cũng không ngăn được.\” Mẹ nuôi lại thở dài một tiếng: \”Thay vì trách con, còn không bằng mẹ tự trách mình, nhớ lúc ấy đại sư chùa Thanh Dương đã nói Tiểu Cẩn năm đó có họa sát thân, nếu như mẹ để ý hơn một chút, khả năng đã……\”
Trong nghĩa trang người đến người đi, rất nhiều đứa trẻ còn không hiểu đi tế bái có nghĩagì, thậm chí còn chạy nhảy đuổi bắt, vừa đùa giỡn vừa tranh giành trái cây cúng cho người đã khuất.
Cảnh tượng náo nhiệt được bao phủ dưới ánh mặt trời ấm áp khó có được trong ngày đầu xuân, mà Triệu Ngu, lại như đã tách biệt khỏi thế giới này, chỉ cảm thấy lòng mình càng lúc càng lạnh lẽo.
Đã vô số lần tưởng chừng như đã có thể nói hết mọi chuyện ra, nhưng rốt cuộc lại vẫn luôn nghẹn trong cổ họng. Lúc này đây cũng không hề ngoài ý muốn, cô vẫn không thể nói được thành lời.