Edit: Mực
Beta: SA
===========
Cạnh phòng của Triệu Ngu là một phòng bệnh trống, Tiết Trạm đã nhờ người hỏi thăm phía bệnh viện, tạm thời để cha mẹ cô nghỉ ngơi ở đó.
Thời điểm hắn đến Ngô Thành, hai ông bà đã sụp đổ một lần, còn bây giờ khi gặp Triệu Ngu, người này so với người kia còn đau khổ hơn gấp trăm ngàn lần.
Không biết có phải là hắn bị ảo giác hay không, hắn cứ cảm thấy mới chỉ trải qua một đêm mà hai vị trưởng bối đã già đi rất nhiều. Sự thật đẫm máu cứ như vậy bị xé toạc, cho dù là với Triệu Ngu, hay là cha mẹ nuôi của cô, đó đều là một việc cực kỳ tàn nhẫn.
\”Không sao, hai bác vẫn ổn.\” Cha nuôi ngồi trên giường canh chừng người vợ đã khóc đến sắp ngất đi, ông run rẩy xua tay, nói giọng khàn khàn: \”Các anh đi xem Hi Hi đi.\”
Tiết Trạm chỉ có thể chuẩn bị sẵn nước ấm và đồ ăn để trên bàn cho hai người: \”Vậy sau khi chú và dì đỡ hơn, ít nhiều vẫn nên ăn một chút.\”
Đâu chỉ có mình Triệu Ngu ở bệnh viện không ăn không uống, sau khi biết được chân tướng, hai ông bà cũng chưa uống một giọt nước nào, ngày hôm qua còn ngồi cả đêm ở ban công mặc cho gió thổi.
Tiết Trạm hiểu, trong lòng bọn họ cũng rất mâu thuẫn. Biết được cái chết của con gái là vì bị Triệu Ngu liên lụy, chưa chắc họ sẽ không nghĩ tới chuyện trách cứ oán hận Triệu Ngu, có điều bọn họ đều là người lương thiện lại thấu tình đạt lý, cuối cùng vẫn lựa chọn bao dung cho cô ấy.
\”Cảm ơn.\” Dừng một chút, Tiết Trạm chỉ có thể nghiêm túc mà cúi đầu trước hai người, thấp giọng nói ra hai chữ này.
Cho tới bây giờ hắn vẫn không dám chắc, quyết định này có chính xác hay không.
–
Trên hành lang có rất nhiều ghế song song đối diện nhau, mọi người đều nhất trí ngồi ngoài phòng bệnh, nhìn cái thế trận này cũng có chút dọa người.
Thấy Tiết Trạm đi ra, Thương Lục lập tức ngước mắt nhìn về phía hắn, hắn khẽ gật đầu với Thương Lục, lại xác định Tiết Tử Ngang vẫn luôn đứng ở cửa phòng bệnh nhìn vào trong, lúc này mới yên tâm ngồi xuống ghế, thở dài một tiếng trầm thấp.
Bác sĩ đã giúp Triệu Ngu truyền dịch lần nữa, cũng may cánh tay của cô vẫn luôn được băng bó cẩn thận, trải qua một cơn kích thích như vậy cũng không ảnh hưởng tới miệng vết thương.
Mẹ và Tiểu Cẩn đã đi rồi, còn cô từ đó đến nay cũng chưa từng khóc lóc khổ sở không màng mọi thứ như thế, hiện giờ Triệu Ngu đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực, cho dù Tiết Tử Ngang có không canh giữ bên ngoài, cô cũng không có sức để đi tìm cái chết lần nữa.
Mà cho dù có đi nữa, thì hiện tại, cô thật sự còn có thể dứt khoát buông bỏ tất cả, rời khỏi thế gian này hay sao?
Triệu Ngu dần nhắm mắt lại, hình ảnh mẹ nuôi đứng trước mặt cô khóc không ngừng vẫn hiện ra quá rõ rệt, cô thấy mái tóc bạc của cha nuôi cùng cơ thể run rẩy không thể kiềm chế, còn cả đôi mắt già nua đã đỏ bừng, cố nén nước mắt của ông.