[Hoàn] Trở Về – Cần Lao Đích Tiểu Dã Miêu【Np-H】Quyển 1 – 156. Đường mật cùng thạch tín – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trở Về – Cần Lao Đích Tiểu Dã Miêu【Np-H】Quyển 1 - 156. Đường mật cùng thạch tín

Edit: Mực
Beat: Sa
===============

Khi Kỷ Tùy tan tầm về đến nhà, vừa mở cửa chung cư đã ngửi được mùi đồ ăn tràn ngập trong không khí.

Kinh ngạc mất mấy giây, trên mặt hắn lộ rõ vẻ vui mừng, nhanh chân bước tới phòng bếp, quả nhiên nhìn thấy được bóng dáng một người mang tạp dề đang bận rộn bên trong.

Rõ ràng nửa giờ trước cô còn nhắn tin nói cần phải tăng ca nên không thể đến với hắn, nhưng lúc này đã lại đang chuẩn bị cho hắn một bàn đồ ăn phong phú.

Nghe được tiếng bước chân, Triệu Ngu xoay người, đắc ý mà cười lên: “Ngạc nhiên không?”

Kỷ Tùy tiến đến ôm lấy Triệu Ngu, đặt lên trán cô một nụ hôn: “Ngạc nhiên.”

Triệu Ngu bĩu môi, ra vẻ tủi thân cáo trạng: “Hai ngày nay anh đều không vui vẻ gì với em cả, nếu em còn không làm chút gì, chỉ sợ người ta lại ghét đòi chia tay với em mất.”

Kỷ Tùy bị cô chọc cười, nhéo nhéo mặt cô: “Nói lời ngốc nghếch gì vậy? Làm sao anh nỡ chia tay em được?”

Triệu Ngu biết, không nỡ chia tay là hắn nói thật, nhưng mấy ngày nay tâm trạng của hắn liên tục sa sút cũng là sự thật.

Kết quả thăm dò đêm đó vốn đã làm hắn rất thất vọng, mấy ngày sau bởi vì những dấu vết quá đậm Hứa Thừa Ngôn lưu lại trên cơ thể mà cô cứ liên tục viện cớ tăng ca để tránh mặt Kỷ Tùy, việc này nếu xảy ra với bất kỳ ai cũng sẽ làm ngườt ta cảm thấy không thoải mái.

Triệu Ngu nhón chân hôn lên môi hắn: “Anh ra ngoài nghỉ ngơi một chút trước đi, em sắp nấu xong rồi.”

Kỷ Tùy thuận thế ôm lấy mặt cô, cúi đầu dây dưa môi lưỡi hồi lâu mới lưu luyến  buông ra, lấy một cái tạp dề khác chuẩn bị mặc vào: “Để anh giúp em.”

“Không cần đâu.” Triệu Ngu đoạt lại tạp dề, đẩy hắn ra ngoài: “Trên bàn còn có một ngạc nhiên khác, anh thử nhìn xem.”

Kỷ Tùy tò mò đi đến phòng khách, trên bàn trừ bỏ một tờ giấy A4 ra thì cũng không còn thứ gì, nhưng vừa nhìn kỹ nó, hắn không khỏi sửng sốt.

Đi vào phòng bếp một lần nữa, nhìn thân ảnh vẫn đang bận rộn kia, hắn bỗng nhiên cất bước đi nhanh đến ôm chặt lấy Triệu Ngu từ phía sau, nhẹ nhàng mút từng cái lên cổ cô: “Sao tự nhiên lại quyết định từ chức?”

“Không phải lúc trước anh muốn em từ chức sao? Em nguyện ý làm điều này vì anh.” Nhìn vẻ mặt cảm động thâm tình của hắn, Triệu Ngu thấp giọng cười: “Thật ra cũng không phải hoàn toàn là vì anh, Tiết Tử Ngang đã biết em và anh đang yêu nhau, chắc chắn Tiết Đổng cũng sẽ sớm biết, cho dù bọn họ rộng lượng không đuổi việc, thì em ở lại cũng không ổn lắm, nên cứ dứt khoát từ chức cho xong chuyện.”

Cô nói rất nhẹ nhàng, nhưng Kỷ Tùy nghe xong lại càng ôm cô chặt hơn: “Cảm ơn.\” 

“Đã nói không phải vì anh mà, bớt tự luyến đi.” Triệu Ngu không chút khách khí đánh lên tay hắn, sau đó lại cầm lấy thật chặt: “Công ty quy định muốn từ chức cần phải báo trước một tháng, tuy rằng Tiết đổng không có ý kiến gì với việc này, nhưng em vẫn cần phải ở lại Hoa Xán một tháng nữa mới có thể đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.