[Hoàn] Trở Về – Cần Lao Đích Tiểu Dã Miêu【Np-H】Quyển 1 – 152. Bắt gian (Tiết Tử Ngang – H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trở Về – Cần Lao Đích Tiểu Dã Miêu【Np-H】Quyển 1 - 152. Bắt gian (Tiết Tử Ngang - H)

Edit: Sa
=================

Lúc Tiết Trạm đến công ty, chỉ cần vừa liếc mắt một cái đã thấy được 2 bình hoa trên bàn Triệu Ngu.

Cũng không hẳn là vì thói quen trước khi vào phòng tổng giám đốc thì hắn sẽ vô thức liếc qua vị trí làm việc của Triệu Ngu, mà thật sự là vì 2 bình hoa kia quá mức chói mắt, hắn có không muốn chú ý cũng khó.

Tuy rằng hắn cũng cảm thấy loại hành động như tặng hoa này quá sến sẩm, nhưng lại cũng không thể không thừa nhận, hai bó hoa kia quả thực được tuyển chọn rất độc đáo, các gói lại cực kỳ tinh tế, nhìn rất đẹp mắt.

Không cần nhìn cũng biết là do ai đưa.

Nhìn sang cánh cửa văn phòng Tiết Tử Ngang đang đóng chặt, hắn không khỏi sa sầm mặt xuống: “Triệu Ngu ở bên trong?”

Cảm nhận được khí áp cực thấp tỏa ra từ vị sếp, Vương Kỷ cẩn thận gật đầu, một câu cũng không dám nói.

Tiết Trạm cất bước đi thẳng về hướng văn phòng của Tiết Tử Ngang, nhưng mới bước được hai bước lại như ý thức được điều gì, nắm tay hơi siết lại, xoay người nhìn sang mấy người khác: “Tất cả đều xuống phòng họp dưới tầng chờ tôi, có vấn đề muốn mở họp.”

Người sáng suốt đều biết hắn đây là muốn đuổi mọi người đi, nhưng tưởng tượng đến lần trước lúc không có ai ở lại, hai chú cháu này gặp nhau được mấy phút đã đánh nhau đến anh chết tôi sống, cánh tay kia của Tiết Trạm còn thiếu chút nữa đã tàn phế, thành ra nhất thời lại cũng không có ai dám rời đi.

Ánh mắt Tiết Trạm lạnh băng, nhìn chằm chằm vào Cố Thư Dương: “Không nghe thấy tôi nói à?”

Cố Thư Dương do dự liếc nhìn về phía văn phòng Tiết Tử Ngang, nghĩ lại thì lần này có Triệu Ngu ở đây, cho dù 2 người có đánh nhau thì chắc cô cũng có thể khuyên can, lúc này hắn mới đưa mắt ra hiệu cho mọi người, cả đám dồn dập vội đi ra thang máy.

Chờ đến khi cả tầng lầu đã không còn ai khác, Tiết Trạm mới không chút do dự đi đến cửa văn phòng Tiết Tử Ngang, cầm tay nắm cửa vặn một cái.

Trong một khắc khi xác nhận được rằng cửa không bị khóa lại kia, trong lòng hắn ít nhiều chợt vui mừng, nghĩ rằng nếu cửa không khóa trái, vậy khả năng hai người họ chỉ đơn thuần nói chuyện phiếm bên trong mà thôi.

Nhưng mà mới vừa thở phào nhẹ nhõm, hắn đã lại nghe được tiếng rên rỉ đứt quãng từ bên trong truyền đến.

Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, cũng đã từng tận mắt nhìn thấy một màn này, hắn vẫn đột ngột cảm thấy tức ngực khó thở, đầu cũng chợt đau nhức từng cơn.

Triệu Ngu đã sớm bị lột sắp trần trụi, sơ mi trắng đã bị cởi bỏ toàn bộ nút thắt cùng áo lót lỏng lẻo treo trên khuỷu tay, váy công sở bị đẩy lên trên eo, quần lót cùng tất chân bị ném ở một bên, hai đùi thon dài bị mở lớn đặt trên vai Tiết Tử Ngang, bộ ngực sữa trắng nõn theo từng cú thúc vào rút ra của hắn mà không ngừng lay động, nụ hoa nhỏ trên đỉnh cũng đã run run rẩy rẩy nở rộ trong không khí, một núm vú khắc còn bị Tiết Tử Ngang ngậm trong miệng, cắn mút đến phát ra tiếng chùn chụt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.