Edit: Mực
Beta: SA
===============
Ban đêm, khu nội trú trong bệnh viện cực kỳ an tĩnh, trừ bỏ thỉnh thoảng có tiếng bước chân từ hành lang truyền đến, trong phòng bệnh đều không có tiếng động gì.
Xuyên qua rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Triệu Ngu đoán hiện tại chắc hẳn trời đã sắp sáng, cô chỉ cần nghiêng đầu sang bên cạnh một chút, đã có thể mơ hồ nhìn thấy một dáng người đang ngồi trong bóng tối.
Đêm trước cũng như vậy, Tiết Trạm nói chờ cô ngủ thì hắn sẽ về, nhưng cô không buồn ngủ chút nào, mà hắn lại cũng chưa từng rời đi.
Kỳ thật Triệu Ngu biết rất rõ, thân thể của cô đã khỏe lại rồi.
Tuy uống nhiều thuốc tránh thai như vậy khẳng định sẽ có hại cho sức khỏe, một lần cuối cùng còn bị Tiết Trạm mạnh mẽ ép phải nuốt xuống, quả thật cô có cảm thấy không thoải mái, nhưng vẫn chưa tới mức phải nằm viện.
Thậm chí bãi nôn ở biệt thự, đều là do cô cố ý móc cổ họng ói ra, mục đích chỉ vì để làm Tiết Trạm khi nhìn thấy sẽ càng thêm hoảng hốt, tất cả để có thể đẩy sự sợ hãi cùng cảm giác hối hận trong lòng hắn lên cao nhất.
Cô, quả thực đã dùng hết tâm kế, không từ thủ đoạn. Nhưng ẩn sau những thủ đoạn đó, là sự bất an ngày càng lớn dần trong lòng cô —— rốt cuộc trên đời này người đáng tin cậy nhất vĩnh viễn chỉ có chính mình, mà bản thân cô, lại không có năng lực dựa vào chính mình.
Đặc biệt là cô đã sớm hình thành thói quen ngụy trang, thói quen nói dối cùng lừa gạt, hiện giờ lại phải đem tất cả nói trắng ra, trên tay đã không còn có bất kì con bài nào, giống như đã hoàn toàn trần trụi từ trong ra ngoài hiện hiện ra trước mặt hắn. Cái cảm giác không còn gì che đậy lại bị nhìn thấu triệt để này, làm Triệu Ngu bỗng không biết phải làm sao nữa.
Cô biết, giờ phút này Tiết Trạm ngồi ở mép giường, khẳng định cũng giống như cô, không hề buồn ngủ. Chắc chắn hắn cũng ở đang từ trong bóng tối nhìn cô chăm chú, đang nghiêm túc tự hỏi chuyện gì đã xảy ra trong mấy ngày qua, cũng đang nghiêm túc suy nghĩ xem mối quan hệ giữa bọn họ là gì.
Cô đã sớm qua cái tuổi hồn nhiên ngây thơ, không có khả năng chỉ vì vài câu dỗ dành dễ nghe của đàn ông mà ngay lập tức đã thật lòng tin tưởng, gửi gắm tất cả mọi hy vọng trên người hắn.
Huống hồ lần này hắn phản ứng bất thường như vậy, tất cả đều là kết quả do bị cô dốc hết vốn liếng mà tính toán. Bất kể là lúc hắn giận dữ, hay lúc hắn đặc biệt mềm lòng khi đối mặt với một Triệu Ngu yếu ớt, đều chỉ là biểu hiện lý trí của hắn chợt mất khống chế. Vậy chờ đến khi Tiết Trạm hoàn toàn thoát được khỏi trạng thái này, liệu hắn có còn giữ thái độ như hiện tại với cô không? Cái gọi là đồng ý giúp đỡ kia, là có thể giúp đến mức nào?
Mới vừa nhẹ nhàng trở mình, giọng nói của hắn đã truyền đến: “Ngủ đi.”
“Ừ.” Cô nhỏ giọng trả lời: “Anh cũng trở về nghỉ ngơi đi.”
Tiết Trạm lại yên lặng ngồi trong chốc lát, mới từ trên ghế đứng dậy, chậm rãi mở cửa đi ra ngoài.
Sau khi đã thích nghi với bóng tối trong khoảng thời gian dài, vừa bị ánh đèn trên hành lang chiếu vào, Tiết Trạm theo bản năng nheo mắt lại, lúc này hắn mới cảm giác được sự mệt mỏi kiệt sức trước nay chưa từng có ập đến.