[Hoàn] Trở Về – Cần Lao Đích Tiểu Dã Miêu【Np-H】Quyển 1 – 110. Tôi giúp em (Thương Lục – H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trở Về – Cần Lao Đích Tiểu Dã Miêu【Np-H】Quyển 1 - 110. Tôi giúp em (Thương Lục - H)

Edit: Sa
=============

Triệu Ngu cũng không ngờ Thương Lục sẽ không chạm vào cô.

Kỳ thật ở bên nhau ba năm, giữa bọn họ rất ít khi chỉ biết yên tĩnh ôm nhau như vậy.

Mềm mại, ấm áp, không nhiễm lấy một tia tình dục, lại không hiểu sao làm cô an tâm nằm trong vòng ôm của hắn.

Bên ngoài trời vẫn đang mưa rả rích, rất giống với thời điểm bọn họ gặp được nhau, đều sẽ là mưa.

Tựa hồ đến cả ông trời cũng chăm chỉ nhắc nhở bọn họ rằng, cuộc gặp gỡ bốn năm trước đây, cả hai từng có bao nhiêu chật vật.

Nhưng lúc này đây, lý trí của hắn đã không giống trước nữa, hắn đã không thể kiên định bảo trì khoảng cách với cô nữa, thậm chí đêm nay, hắn ôm cô an ổn đi vào giấc ngủ.

Hôm sau tỉnh lại, Triệu Ngu cho rằng sẽ lại giống như lần trước, Thương Lục đi làm, để cô ở lại một mình.

Chờ cô rời giường rồi mới phát hiện, hắn đang đeo tạp dề  làm bữa sáng trong phòng bếp.

Cô thiếu chút nữa đã quên hắn cũng biết nấu cơm. Khi còn ở Mỹ, nấu cơm cho hắn là một trong những công việc của tình nhân như cô, nhưng rất nhiều lúc cô quá bận hoặc không ở cùng, vẫn đều là chính hắn xuống bếp.

Nhìn đến đùi phải của hắn rõ ràng còn thoáng run rẩy, Triệu Ngu quay đầu nhìn ra màn mưa phùn bay ngoài cửa sổ, đi tới tiếp nhận cái đĩa trong tay hắn: “Để em làm cho.”

Lúc trước, cô đã tận mắt nhìn thấy cái chân kia của hắn bị thương nghiêm trọng đến mức nào, đến cả người bạn là bác sĩ của hắn cũng đều nói, vết thương chỉ lưu lại di chứng mà không đến mức tàn tật đã là một kỳ tích.

Thương Lục cúi đầu nhìn xuống đùi phải, mỉm cười: “Tôi quen rồi, em đi rửa mặt đi, nhanh ra là ăn được.”

Rửa mặt xong lại phát hiện hộp thuốc mỡ trong ngăn kéo ở phòng tắm, Triệu Ngu nhân tiện cầm ra, hỏi: “Cái này có tác dụng không?”

Cô nhớ rõ trước đây hắn dùng không phải loại này, có điều những thuốc để giảm cơn đau phần lớn sẽ làm người ta có tính ỷ lại, dùng lâu lại còn nhờn thuốc, sẽ phải đổi sang loại mới.

Thương Lục tự rót cho cô một cốc sữa, thuận miệng đáp: “Cũng được.”

Triệu Ngu đi đến trước mặt hắn ngồi xuống, vén ống quần hắn lên, đổ thuốc mỡ ra lòng bàn tay, lại cẩn thận xoa lên đầu gối của hắn.

Mỗi lần đến ngày mưa, đầu gối hắn sẽ vô cùng đau nhức, khi còn ở Mỹ, cô cũng thường xuyên mát xa cho hắn như thế.

Thương Lục chỉ lẳng lặng nhìn, hắn chậm rãi đưa tay vén sợi tóc rủ trước mặt cô ra bên: “Bốn năm trước đã xảy ra chuyện gì, em có thể nói cho tôi không?”

Động tác trong tay Triệu Ngu không dừng lại, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh thật sự muốn biết?”

“Ừ.”

Đúng như cô từng nói, chỉ cần hắn muốn biết, sẽ có vô số phương pháp và con đường để hắn điều tra, hoặc cũng có thể giống như bây giờ, trực tiếp mở miệng hỏi cô.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.