Edit: SA
===============
Khi Kỷ Tùy từ trong phòng tắm đi ra, Triệu Ngu đang ngồi trên giường ngẩn người.
\”Không phải em nói mệt sao? Sao không trước trước đi?\”
\”Chờ anh đó.\” Triệu Ngu cử động thân mình ngoan ngoãn tiến vào lòng ngực hắn, \”Đúng rồi, điện thoại của anh vừa kêu, là em trai anh gọi tới đó, em định mang vào phòng tắm cho anh nhưng không cẩn thận ấn nhận cuộc gọi, có điều em còn chưa lên tiếng đã bị giật mình cúp máy mấy. Anh có cần gọi lại cho người ta không?\”
\”Muộn thế này mà còn tìm mình?\” Kỷ Tùy thuận miệng nói thầm một câu, lấy di động từ tủ đầu giường qua.
Triệu Ngu nói: \”Hình như cậu ấy uống say, nói cái gì mà…… Vẫn không quên được cô ấy, người cậu ấy nói là bạn gái cũ mà mình từng yêu rất sâu đậm sao?\”
Động tác Kỷ Tùy gọi điện thoại chợt dừng lại, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: \”Ừ. Cậu ấy còn nói gì không?\”
\”Chỉ gọi tên thôi, hình như là Hi Hi gì đó, đó là tên bạn gái cũ cậu ấy à?\”
Triệu Ngu cũng không nói dối, trừ bỏ không nói ra câu \’không quên được cô\’ kia, thì Trang Diệp ở trong điện thoại cũng chỉ luôn gọi tên của cô.
Nghe được câu Trang Diệp nói kia, nghe thấy tên cô bị hắn gọi ra trong lúc say rượu, cô không phải không kinh ngạc, nhưng trừ bỏ sự kinh ngạc ngắn ngủi đó ra, thì chẳng còn gì khác.
Từ bốn năm trước, cô đã hạ quyết tâm vì cừu hận mà dấn vào địa ngục, tình cảm của cô cùng Trang Diệp, cũng đã kết thúc.
\”Ư, anh cũng nhớ bạn gái cũ của cậu ấy hình như họ Đường, chắc tên là Đường Hi.\”
\”Chắc là?\” Triệu Ngu buồn cười nhìn Kỷ Tùy, biết rõ còn cố hỏi, \”Nghe anh nói này, đến cả bạn gái của em trai mình mà anh cũng không quen sao?\”
Kỷ Tùy cười: \”Trang Diệp từ nhỏ đã rất nghịch ngợm, còn luôn chê bai anh quá buồn tẻ không thú vị, nên không thích chơi với anh, cũng vẫn luôn không quá thân thiết. Khi cậu ấy vào đại học thì vừa vặn anh cũng tham gia quân ngũ, kỷ luật quản lý rất nghiêm, lại càng không có liên hệ gì với cậu ấy. Hơn nữa chuyện yêu đương của cậu ấy thời đại học, đến trong nhà cũng luôn không biết. Năm ấy bọn họ chia tay anh lại gặp phải chuyện cha của Tiêu Tiêu hy sinh, căn bản không có tinh lực hỏi đến.\”
Nói đến đây, hắn lại có chút tự trách: \”Kỳ thật cũng nên trách anh đã không đủ quan tâm đến hắn, mới làm cậu ấy thành như ngày hôm nay. Hắn lớn lên trong một gia đình như vậy, từ nhỏ đã thiếu thốn tình yêu, cho nên mới coi cô gái kia quan trọng còn hơn cả sinh mệnh. Đáng tiếc, bất kể hắn trả giá bằng bao nhiêu chân tình, đối phương lại vẫn lựa chọn phản bội lại tình cảm của bọn họ.\”
Triệu Ngu cúi đầu cười: \”Vậy hẳn là anh cũng rất hận cô gái kia rồi?\”
Kỷ Tùy lắc đầu: \”Anh không phải người trong cuộc, cũng không có lập trường gì để hận, chỉ là cũng nghĩ mãi không hiểu, người ưu tú như Trang Diệp, lại còn yêu cô ấy như vậy, sao cô ấy có thể bỏ được?\”