Editor: dzitconlonton
Truyện chỉ đăng tại wordpress strawberrybh.wordpress.com, được edit bởi dzitconlonton. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy và không có sự đồng ý của Strawberry B. Truyện được edit phi lợi nhuận và không có sự đồng ý của tác giả. Mong bạn có thể quay về trang chính chủ để đọc full bộ truyện.
Theo nghi lễ của Kỳ triều, vương gia chư hầu cũng có thể xây dựng điện có mái hiên trong phủ và cánh lầu cao quý, sườn điện được phủ ngói lưu ly màu xanh biếc, cây cột ở cửa sơn màu đỏ, trang trọng và nguy nga.
Nhưng bây giờ lại bước vào tẩm điện của Yên vương, quang cảnh gần đó lại có chút tiêu điều và rách nát, ngoài điện không thấy hạ nhân đi lại, chỉ có thể nhìn thấy vài người hầu vạm vỡ đang cầm mâu trượng[1].
Nhìn thấy Yên thế tử Uất Trì Tĩnh đến đây, các người hầu cung kính vấn an hắn.
\”Thế tử.\”
Vẻ mặt của Uất Trì Tĩnh lạnh nhạt đi qua cửa điện, người đang nằm thoi thóp trên chiếc giường cao quý trong Noãn Các trong điện là một lão già tóc muối tiêu.
Mặt ông già hốc hác, hằn sâu những nếp nhăn, bộ râu hơi xộc xệch, dáng vẻ hơi luộm thuộm. Nhưng nếu nhìn kỹ vào gương mặt ông, vẫn có thể nhìn ra rằng ông là một nam tử vô cùng điển trai và thanh tú khi còn trẻ.
Sau khi Uất Trì Tĩnh im lặng đi tới bên giường kia đứng im, lão già vẫn chưa mở mắt, nhưng làm như phân biệt được người tới là ai.
Giọng nói của ông già có chút khàn khàn, nhưng lại mang chút cố chấp, không tức giận nói một câu: \”Ngươi tới rồi.\”
Lão già nói chuyện chính là cha ruột của Uất Trì Tĩnh, cũng là Uất Trì Hành của nước Yên.
Uất Trì Tĩnh cũng không lo lắng hỏi thăm tình trạng bệnh của phụ thân, mà dùng giọng điệu gần như lạnh như băng, nói: \”Bệ hạ tuyên ta sẽ vào kinh vào tháng Giêng, cuối năm liền sẽ khởi hành.\”
Yên vương nửa người gần như tê liệt, nếu không có người giúp đỡ, cũng không thể đứng dậy theo ý muốn.
Nghe những lời của Uất Trì Tĩnh, cả bên trong và bên ngoài đều có đầy sự căm hận với ông, Yên vương cười một cách bi thảm.
\”Sắp vào kinh rồi, vậy thay bổn vương đi thăm đại cô nương Vĩnh An Hầu gia đi, nghe người ta nói, người nàng gả là Trấn Quốc công Lục Chi Quân.\”
Bề ngoài Uất Trì Tĩnh từ trước đến nay luôn khiến người ta có ảo tưởng về sự ôn hòa, ngày thường trông như không tranh giành với thế gian, nhưng đều là kiên nhẫn ngủ đông, chờ thời cơ, sẽ đột nhiên cho người ta một đòn nghiêm trọng.
Hiện tại, hắn vừa đến tuổi lễ đội mũ, nhưng đã dựa vào lực lượng của mình mà đánh ngã Yến vương phi cùng đích trưởng tử của ông, cũng khiến thế tộc nước Yên ngang ngược nhất phải hạ thấp mình khi ở trước mặt hắn, nắm chắc quyền hành của nước chư hầu.
Sau khi ông bị đột quỵ, Uất Trì Tĩnh càng trở thành người nắm quyền thực sự của nước Yên, mà Uất Trì Tĩnh từ nhỏ đã có quan hệ không hòa thuận với ông, sau khi biết được sự thật của nhiều năm trước, càng ôm hận trong lòng với ông hơn.