[Hoàn Thành] Hãy Tỏ Tình Với Ta Đi – Bạo Táo Đích Bàng Giải – Chương 52: Hoàn chính văn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Thành] Hãy Tỏ Tình Với Ta Đi – Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 52: Hoàn chính văn

🍀 Editor: Khắc Lạp Lạp

🌺 Beta: Hải Yến

Ngày đầu tiên năm mới, Tô Hàng thức dậy từ rất sớm, hắn vẫn luôn nhớ rõ lời dặn trước khi ngủ hôm qua của mẹ Trầm. Sau khi gửi một nụ hôn sớm an lên gương mặt còn đang ngủ say của Trầm Khê, Tô Hàng thay quần áo rời giường.

\”Tô tiên sinh, năm mới vui vẻ.\” Người giúp việc dậy sớm gặp Tô Hàng trong sân, cười chào hỏi.

\”Năm mới vui vẻ.\” Tô Hàng tâm trạng tốt trả lời.

Mẹ Trầm tuy dặn dò Tô Hàng hôm sau nhớ dậy sớm, nhưng bà vẫn như thường ngủ đến trước cơm sáng nửa giờ mới rời giường, thấy Tô Hàng bước vào từ trong sân, mẹ Trầm nhịn không được cười: \”Nghe nói hôm nay con dậy rất sớm.\”

\”Ngày đầu tiên năm mới, dậy sớm sẽ gặp điềm lành.\” Tô Hàng cũng cười.

Mẹ Trầm thấy Tô Hàng để ý đến lời mình, vừa vui vẻ lại vừa lo lắng: \”Con mới xuất viện, hôm qua lại thức đón giao thừa, hôm nay còn dậy sớm như vậy, có mệt không?\”

\”Không mệt ạ, buổi sáng không khí rất trong lành.\” Tô Hàng đáp.

\”Tốt, tốt.\” Mẹ Trầm liên tục nói hai tiếng tốt, lấy ra một cái lì xì to to đưa cho Tô Hàng, \”Lại đây, lì xì năm mới cho con.\”

Tô Hàng chớp chớp mắt, có chút không kịp phản ứng.

\”Cầm nào.\” Mẹ Trầm thấy Tô Hàng không nhận, nhịn không được lên tiếng thúc giục.

\”Ôi… Cảm ơn mẹ.\” Tô Hàng ngơ ngác cầm lấy, vẻ mặt ngây ngốc.

Mẹ Trầm cười gật gật đầu, tay phải âm thầm chọt chọt cha Trầm bên cạnh. Cha Trầm ho khan một tiếng rồi mới có chút cứng nhắc đưa qua một cái lì xì: \”Đây là của cha cho con.\”

\”Cảm ơn cha.\” Tô Hàng tuy vẫn hơi kinh ngạc, nhưng đã có kinh nghiệm một lần trước, lần này phản ứng nhanh hơn nhiều. Chỉ là nhận xong cảm ơn, tiếp đó phải làm gì đây? Chúc vài câu cát tường là được, hay là phải lì xì lại? Tô tổng giám đốc chưa từng nhận được lì xì rất rối rắm.

\”Mọi người đang làm gì đó?\” Lúc này Trầm Khê từ trên lầu đi xuống, cô mặc một chiếc áo lông đỏ rực, thoạt nhìn tươi tắn hệt như một cái lì xì, \”Lì xì kìa.\”

Trầm Khê nhìn hai cái lì xì thật dày trong tay Tô Hàng, hỏi: \”Cha mẹ cho hả?\”

\”Ừm.\” Tô Hàng ngờ nghệch gật đầu.

\”Còn con thì sao ạ?\” Trầm Khê nghe xong, lập tức vươn tay về phía cha Trầm mẹ Trầm đòi lì xì.

\”Con bao nhiêu tuổi rồi, còn lì xì gì nữa.\” Mẹ Trầm cười mắng một câu, hất cái tay Trầm Khê ra.

\”Thế sao anh ấy lại có ạ?\” Trầm Khê bĩu môi, giả vờ ghen ghét ra mặt.

\”Tô Hàng lần đầu tiên đón Tết ở nhà chúng ta, tất nhiên phải lì xì rồi, đây gọi là lì xì mừng vào cửa.\” Mẹ Trầm giải thích.

Tô Hàng vốn dĩ thấy Trầm Khê muốn có lì xì, định đưa luôn lì xì trong tay mình cho Trầm Khê, nhưng sau khi nghe mẹ Trầm nói vậy, cái tay đã vươn ra được một nửa của Tô Hàng lại lặng lẽ rụt về, rồi trịnh trọng giấu lì xì vào túi áo. Có điều vợ mình thì vẫn phải dỗ chứ, vì thế hắn nói: \”Sau này anh cũng sẽ lì xì cho em.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.