[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần – Chương 26: Xuất cung 🥞 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần - Chương 26: Xuất cung 🥞

BẠN ĐANG ĐỌC

[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN
Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.
Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm…

#1v1
#cốánhliễu
#cổđại
#dungnhứ
#songtính
#tamangthainhãiconcủaquyềnthần
#thôtục
#đammỹ

Ánh nắng xán lạn phía chân trời chiếu xuống dưới, gió thổi lay động lá cây phát ra tiếng vang soàn soạt.

Cố Ánh Liễu nắm tay thiếu niên, mềm ấm tinh tế, gợi người luyến tiếc buông tay.

Vốn dĩ dựa theo kế hoạch, hẳn là y sẽ lẻ loi một mình đi trị thủy, để Tiểu Nhứ Nhi ở trong hoàng cung, nhưng gần đây thế lực trong kinh đô mãnh liệt dao động, y không thể xác định được để một mình cậu ở hoàng cung có nguy hiểm hay không, vẫn nên buộc chặt bên người thì yên tâm hơn.

Cho dù chết, bọn họ cũng nên chết cùng một chỗ.

Cố Ánh Liễu phê xong tấu chương, để Dung Nhứ về Sùng Dao Điện trước, một mình đi Bích Tiêu Cung lấy ít đồ vật.

Trong Bích Tiêu Cung, đồ đạc bài trí đều được lau dọn như mới, trong không khí phảng phất mùi dầu cây trẩu cùng hương bồ kết.

\”Lui hết ra.\” Cố Ánh Liễu đứng ở chính điện nói.

\”Vâng ạ.\” Các cung nữ khom người nối đuôi nhau đi ra.

Y lấy lang phù từ trong ngực ra, thổi còi.

Đồ vật này được y giữ cũng lâu rồi, từ lúc hỏa hoạn ở quán trà xảy ra, y đã nổi lên lòng nghi ngờ.

Ám vệ nhà ai lại mặc kệ chủ thượng gặp nguy hiểm mà không quan tâm, huống chi người bọn chúng bảo vệ là Bệ hạ.

Nếu để Bệ hạ bị thương, tất cả bọn chúng còn không bị làm gỏi hết chắc.

Sau khi lấy được lang phù rồi y mới biết, hóa ra đây lại là họa của Hoàng đế cũ.

Ban đầu là Hoàng đế lấy tư khố ra nuôi dưỡng một đám phế vật này, mà đi theo Dung Nhứ toàn là dạng không có thực lực, bắt nạt kẻ yếu, tham sống sợ chết, làm gì nguyện ý mạo hiểm sinh mệnh mà lao vào biển lửa cứu Dung Nhứ.

Ba tiếng còi vang lên, một hắc y xuất hiện ở giữa điện, toàn thân đen tuyền, giữa mày một vết sẹo cắt ngang khuôn mặt.

\”Hạ Lĩnh, ngày mai ta đưa Bệ hạ xuất cung, tất cả tinh nhuệ đều phải vì Bệ hạ lên trước, không được để ngài bị thương nửa sợi lông.\”

Hạ Lĩnh: \”Rõ, công tử.\”

Lúc trước, đội ám vệ bị huyết tẩy, bên trong chỉ còn lại hắn có quan giai lớn nhất, nên thăng chức làm Thống lĩnh ám vệ quân, Chưởng ám vệ sử.

\”Hỏa hoạn ở quán trà điều tra thế nào?\” Cố Ánh Liễu thổi thổi nước trà.

Hạ Lĩnh cẩn thận ngẩng đầu nhìn thanh niên trường thân ngọc lập, trông y chỉ như một thư sinh bình thường yếu đuối, nhưng nếu thật sự cho rằng y yếu đuối dễ bắt nạt thì sai mười phân vẹn mười.

Hắn ngẫm một lúc rồi trả lời đúng sự thật: \”Manh mối dẫn đến thợ trồng hoa mới của phủ Nhiếp Chính Vương, còn lại chưa thu hoạch được gì thêm.\”

\”Ừ.\” Cố Ánh Liễu rũ mắt, để Hạ Lĩnh lui ra.

Cây đao này không phải tốt nhất, nhưng lại trung tâm nhất trong số ám vệ.

Trên người y rốt cuộc là có thứ gì đáng giá để Dung Tích nhằm vào.

Nếu ngày đó không phải là Tiểu Nhứ Nhi ở xuân lâu đối diện quán trà nhìn chằm chằm vào y, hỏa hoạn kia chỉ sợ là không thoát được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.