[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần – Chương 25: Đủ thân mật 🥞 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần - Chương 25: Đủ thân mật 🥞

BẠN ĐANG ĐỌC

[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN
Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.
Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm…

#1v1
#cốánhliễu
#cổđại
#dungnhứ
#songtính
#tamangthainhãiconcủaquyềnthần
#thôtục
#đammỹ

Từ lần đầu tiên nhìn thấy bàn chân của thiếu niên, y đã muốn làm như vậy rồi.

Bàn chân thiếu niên non mềm sáng láng, không có một vết chai, hiển nhiên là không thường đi lại.

Mu bàn chân cao, lòng bàn chân lại mềm mịn màu mỡ, mơ hồ lộ ra màu hồng nhạt như vuốt mèo dễ thương.

Con cặc của Cố Ánh Liễu đặt giữa lòng bàn chân cậu cọ cọ, cảm giác tệ dại nảy lên đỉnh đầu, thịt mềm vây quanh thân cặc, đè ép thần kinh khắp côn thịt.

Y nắm lấy bàn chân thiếu niên, nhanh chóng tự cọ xát dục căn của mình.

Thiếu niên tựa hồ như cảm thấy khó chịu, ôm chặt chăn gấm muốn rút chân về, đáng tiếc mắt cá chân bị thanh niên khống chế chặt chẽ, không tránh thoát được.

Cố Ánh Liễu lấy hai bàn chân cậu ép vào nhau, kích thích côn thịt ra ra vào vào ở lòng bàn chân.

Trong tẩm điện toàn là tiếng thở dốc thô nặng cùng tiếng rên rỉ hỗn loạn của thanh niên, trán y toát ra mồ hôi tinh mịn, theo thái dương nhỏ giọt xuống cẳng chân mịn màng của thiếu niên.

Y khát vọng.

Cố Ánh Liễu cảm thấy mình bệnh không nhẹ.

Khóe miệng y gợi lên nụ cười trào phúng, ánh mắt dừng lại trên bàn chân bị tra tấn đến đỏ bừng của thiếu niên, con cặc y vẫn còn đang ra sức cọ vào từng thần kinh mẫn cảm của cậu.

Trước khi gặp được Tiểu Nhứ Nhi, y chán ghét tình ái cực kỳ.

Nhưng đến khi bản thân cũng cảm nhận được tình yêu rồi, y chỉ muốn mỗi thời mỗi khác đè thiếu niên lên giường mà đụ địt, đụ đến cậu phải nức nở ra tiếng, đụ cậu a a xin tha, đụ đến khi cả hai đều sướng đến dục tiên dục tử.

Để cậu vĩnh viễn chỉ thuộc về mình.

Ngón tay thanh niên vuốt ve gót chân mềm mụp của thiếu niên, tốc độ côn thịt thọc vào rút ra chậm lại, đến gót chân lại càng chậm.

Thoải mái.

Dương vật tinh tế của Cố Ánh Liễu cùng lòng bàn chân cậu như cọ ra lửa, da đầu tê dại từng đợt.

Ba mươi phút sau, cuối cùng thanh niên cũng bắn lên vải dệt lót dưới thân, chất lỏng trắng đục tung tóe lên chân thiếu niên, cẳng chân bụng chân toàn là tinh dịch của y, trên người là mùi tanh nồng đặc trưng của y.

Y thỏa mãn mà chà lau sạch sẽ cho thiếu niên, một lần nữa mặc lại trung y cho cậu, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Cố Ánh Liễu rửa mặt xong, leo lên giường ôm lấy thiếu niên ngủ say, một nụ hôn rơi xuống giữa mày cậu.

Ta gấp không chờ nổi để quang minh chính đại mà có được ngươi, Bệ hạ của ta.

Lúc Dung Nhứ tỉnh dậy, phát hiện mình đang ôm eo thanh niên, đầu dúi vào lồng ngực y, giống như đang chiếm tiện nghi của Cố Ánh Liễu vậy.

Ngày thường Cố Ánh Liễu luôn thức dậy sớm hơn so với cậu, cậu cũng chưa từng phát hiện mình ngủ lại xấu thế này.

Cậu thừa dịp thanh niên còn chưa tỉnh dậy, trộm rút tay mình về, nhẹ giọng gọi Điền Cát giúp cậu mặc quần áo.

Thiếu niên đi rồi, Cố Ánh Liễu vốn đang ngủ mở to mắt, nằm lên chỗ thiếu niên vừa mới ngủ ở đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.