BẠN ĐANG ĐỌC
[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN
Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.
Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm…
#1v1
#cốánhliễu
#cổđại
#dungnhứ
#songtính
#tamangthainhãiconcủaquyềnthần
#thôtục
#đammỹ
Nhìn cái tên chương là biết H rồi đấy /liếm liếm/
___________
Ngày dần dần lên cao, triều hội cuối cùng cũng tan.
Hạ triều xong, Dung Nhứ định quay về lại bị người ngăn lại, không phải ai khác mà đúng là Nhiếp Chính Vương Dung Tích đã lâu không làm loạn.
\”Bệ hạ, sao hôm nay lại không thấy bóng dáng Liễu phi?\” Dung Tích hàn huyên.
Tình huống bình thường mà ai cũng đã quen sẽ là Cố Ánh Liễu đang đứng ở cuối hành lang nghị sự chờ Dung Nhứ hạ triều.
Dung Nhứ cho rằng Dung Tích chưa thấy được Cố Ánh Liễu, trong lòng ngứa ngáy.
Rốt cuộc thì trong nguyên tác 《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》, tên này điên nhất, cũng cố chấp với Cố Ánh Liễu nhất, im im thế thôi mà cầm tù Cố Ánh Liễu trong phủ cả nửa tháng luôn.
\”Y có việc.\” Dung Nhứ không muốn nhiều lời.
Trong mắt cậu, Dung Tích không phải người bình thường, nếu thật sự phải để Cố Ánh Liễu đi lấy chồng thì thà lấy Hoắc Trừng còn hơn.
Dung Tích lúc này cũng không rối rắm, mục đích hắn tìm Tiểu Hoàng đế cũng không phải vì Cố Ánh Liễu.
Chỉ là tò mò Cố Tiểu thị lang bình thường canh chừng nghiêm ngặt thế mà cũng một ngày dám bỏ Dung Nhứ lên triều một mình được.
Mấy thủ đoạn đó của Cố Ánh Liễu căn bản không đáng để hắn lưu tâm, một tiểu nhi đồng non nớt diễn xiếc mà thôi, giãy giũa mưu toan muốn chạy khỏi lòng bàn tay hắn, tự mình làm chủ.
Dung Tích vuốt ve nhẫn ban chỉ lục ngọc trên ngón cái, phát quan hoa sen cao thúc, nho nhã lại tự phụ.
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cột trụ, làm sáng rực cả hành lang càng thêm hồng, gương mặt thanh niên ngược sáng, một nửa sáng rõ dưới ánh mặt, một nửa bị bao phủ bởi bóng tối lập lờ.
Hắn nhìn chằm chằm mặt Dung Nhứ, nghiền ngẫm mà cười.
Dung Nhứ bị hắn cười đến tức cười, thầm nghĩ trong lòng, bệnh tâm thần thật là không dễ chọc.
\”Bệ hạ, thúc cháu chúng ta đã lâu rồi không ôn chuyện cùng nhau, chi bằng chọn ngày hôm nay đi, Bệ hạ sẽ không phải không chào đón đấy chứ?\” Dung Tích cuối cùng cũng hiểu rõ cảm giác kỳ lạ của hắn khi nhìn thấy Dung Nhứ trong biển lửa là từ đâu.
Không vì cái gì khác, chỉ vì đôi mắt này của Dung Nhứ.
Giống y hệt mèo con, con ngươi cực lớn, trong suốt sáng láng, liếc mắt một cái có thể làm người rung động, làm thành tiêu bản cực kỳ đẹp.
Cố Ánh Liễu đẹp thì đẹp, nhưng lại quá tục khí.
Bên trong cặp mặt đó toàn là dục vọng thế tục, như một con sóc đáng thương, thu thập được một chút quả hạch thôi đã phải cấp tốc giấu đi, không muốn để bất kì kẻ nào nhìn thấy.
Hắn nhớ rõ trước kia đôi mắt Cố Ánh Liễu cũng rất đẹp, trong lúc lơ đãng toát ra khí chất đạm mạc cùng lạnh nhạt, ai cũng không quản, vô dục vô cầu.