[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần – Chương 22: Tiểu Nhứ Nhi giận rồi 🥞 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần - Chương 22: Tiểu Nhứ Nhi giận rồi 🥞

BẠN ĐANG ĐỌC

[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN
Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.
Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm…

#1v1
#cốánhliễu
#cổđại
#dungnhứ
#songtính
#tamangthainhãiconcủaquyềnthần
#thôtục
#đammỹ

Ánh mặt trời chói chang.

Dung Nhứ mê mê hoặc hoặc mà tỉnh lại, trong đôi mắt còn dính chút mờ sương.

Không đợi cậu kịp hồi thần lại, một cái hôn ướt át hạ xuống giữa mày.

Thanh niên thấp thỏm nắm lấy cánh tay cậu, lưu luyến rồi buông ra, \”Tiểu Nhứ Nhi, ăn điểm tâm trước đi.\”

Sau đó cậu bị thanh niên bế lên, ngồi vào bàn tiếp tục dùng bữa tối.

Vành tai Dung Nhứ đỏ bừng, không dám ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt Ánh Liễu.

A!

Cậu cư nhiên ngủ thụ chính của 《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》rồi, là ngủ mà ấy ấy í!

Cậu coi Cố Ánh Liễu là huynh đệ, y lại dám!

\”Tiểu Nhứ Nhi,\” Cố Ánh Liễu ôm cậu ngồi lên đầu gối, dùng muỗng đút cơm cho cậu, \”Bánh trôi ngâm rượu ngươi thích.\”

\”Không muốn ăn.\” Dung Nhứ dẩu miệng, ủy khuất cực kỳ.

Hốc mắt thiếu niên như chứa hai túi khóc, cậu còn tưởng rằng Cố Ánh Liễu là một tiểu đáng thương, ai ngờ cậu mới là tầng thấp nhất của chuỗi thức ăn.

Bông cúc nhỏ của cậu vẫn còn trướng đau, bị cắm đến không khép lại được.

\”Nhiều ít cũng nên ăn một chút, không thì không có sức mắng ta.\” Cố Ánh Liễu tiếp tục đưa muỗng đến bên miệng Dung Nhứ.

\”Ai muốn mắng ngươi?\” Dung Nhứ thở phì phì, gương mặt phồng lên như cục bột.

\”Là ta không đúng, mơ ước Bệ hạ, Bệ hạ muốn mắng ta thế nào cũng được, nhưng đừng không thương thân thể của mình.\” Cố Ánh Liễu nhéo tay Dung Nhứ, buông muỗng sứ.

\”Ta không muốn ăn.\” Dung Nhứ hiện tại nhìn Ánh Liễu, nhìn kiểu gì cũng thấy không vừa mắt!

Mệt cậu còn sợ Cố Ánh Liễu bị người ta chiếm tiện nghi, y mà bị chiếm cái nỗi gì.

Tức chết cậu.

\”Vậy không ăn,\” Cố Ánh Liễu hôn hôn gương mặt Dung Nhứ, \”Ta bảo Điền Cát đem đồ ăn vứt hết đi, nho ngọt và điểm tâm đều không ăn tí nào, nghe nói Ngự Thiện Phòng dạo gần đây làm món mới, bánh sơn tra đường trắng, vẫn là hình thỏ con, thơm ngọt ngon miệng.\”

\”……\”

\”Điền Cát.\” Cố Ánh Liễu hướng ra ngoài cửa hô một tiếng.

Điền Cát khom người, đẩy cửa mà vào, liền thấy Dung Nhứ để chân trần ngồi trên đùi Cố Ánh Liễu, khuôn mặt tức giận.

Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chếch.

\”Mang hết mấy cái này vứt đi, Bệ hạ nói không muốn ăn,\” Cố Ánh Liễu lại thêm câu, \”Mấy người ở Ngự Thiện Phòng giải quyết thế nào? Kéo xuống đánh mấy bản tử, miễn cho bọn họ không tận tâm, dám đưa mấy thứ không ăn được lên đây.\”

\”…… Vâng.\”

\”Đừng,\” Dung Nhứ ngăn Điền Cát lại, \”Bây giờ ta ăn uống.\”

\”Vâng vâng.\” Điền Cát lau mồ hôi cáo lui.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.