[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần – Chương 20: Khúc nhạc dạo 🥞 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Song Tính, Thô Tục] Ta Mang Thai Nhãi Con Của Quyền Thần - Chương 20: Khúc nhạc dạo 🥞

BẠN ĐANG ĐỌC

[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN
Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.
Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm…

#1v1
#cốánhliễu
#cổđại
#dungnhứ
#songtính
#tamangthainhãiconcủaquyềnthần
#thôtục
#đammỹ

Cố Thị lang ghen điên ahahaa

WARNINGGGGGG: SEGG THÔ TỤC :))) LỒN ĐÍT CẶC ĐỦ CẢ ĐẤYYY QUAY ĐẦU CÒN KỊP

_____

Giọng nói thanh niên đoan trang quý phái, nói thị tẩm cũng không hề có ý mê hoặc nào.

Nhưng Dung Nhứ lại cứng người tại chỗ, Cố Ánh Liễu chịu kích thích gì vậy trời ơi, y cho rằng vì mình không để ý đến y, nên tính toán thị tẩm để lưu lại bằng hữu này sao?!

Cậu cảm thấy cái lý do này vớ vẩn thật sự, nhưng không có cách giải thích nào tốt hơn cả.

\”Ánh Liễu, ngươi đi đổi quần áo đi,\” Dung Nhứ đi đến bên long sàng, lỗ tai đỏ bừng, \”Hôm qua là ta không đúng, giận chó đánh mèo với ngươi, chứ không phải về sau sẽ không để ý tới ngươi.\”

\”Bệ hạ, ta hiện giờ là Liễu phi do Thái Hậu khâm phong, thị tẩm là việc phải làm.\” Cố Ánh Liễu ôm chầm lấy eo Dung Nhứ, ép cậu ngồi trên đùi y, ngón tay mở đai lưng của cậu.

Dung Nhứ kinh hoảng đè lại đai lưng, cậu ngàn tính vạn tính cũng không nghĩ Thái Hậu lại thật sự làm chuyện này, \”Sao ngươi lại đáp ứng?\”

Hậu cung không được tham gia vào chính sự, nếu y làm phi tần, thì sẽ không thể là Cố Thị lang của cậu được.

\”Ta đi nói chuyện với Mẫu hậu, phải bảo bà thu lại ý chỉ, ngươi đừng sợ, Mẫu hậu vẫn hiểu đạo lý này.\” Dung Nhứ cho rằng Cố Ánh Liễu không rõ tính tình Thái hậu, bị hai ba câu nói của Thái hậu làm cho sợ liền đáp ứng luôn.

Thanh niên túm chặt cổ tay của cậu, rũ mắt nói, \”Ta nguyện ý.\”

Dung Nhứ không ngờ đến lúc này rồi mà Cố Ánh Liễu vẫn không muốn để cậu khó xử mà nói lời trái lương tâm như vậy, tiền đồ thanh danh của mình đều không thèm để ý.

\”Ánh Liễu, ngươi học tập gian khổ mười năm, kim bảng đề danh Thám Hoa, không phải là để đến hậu cung làm phi tử.\”

Cố Ánh Liễu nhấp môi, nếu học hành gian khổ tận mười năm mà không thể ở cạnh người mình yêu, thì có tác dụng gì?

Y chỉ mới tưởng tượng thiếu niên dùng cơm cùng người khác đã cảm thấy hô hấp khó khăn, huống chi là để cậu ngủ cùng người kẻ lạ.

Y phải dùng lý trí cả đời này mới không đạp cửa Tiêu Phòng Điện, ôm lấy Tiểu Nhứ Nhi của y chạy ra.

\”Bệ hạ muốn bội tình bạc nghĩa sao?\”

Thanh âm thanh niên nghẹn ngào, âm cuối còn rung rung như sắp khóc.

Dung Nhứ ngốc, cậu bị Thái hậu mắng thì thôi, sao ngay cả Cố Ánh Liễu cũng bảo cậu bội tình bạc nghĩa, chẳng lẽ cậu của vũ trụ song song thật sự ngủ Cố Ánh Liễu, còn chạy?

\”Ta đương nhiên không có ý đó.\” Thiếu niên chỉ kém giơ tay lên thề nữa thôi.

\”Vậy là Bệ hạ ngại ta xấu.\” Cố Ánh Liễu đặt cằm ở hõm vai Dung Nhứ, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm cổ thiếu niên.

\”Ưm ~\”

Cố Ánh Liễu mà xấu thì Lê Quốc không có mỹ nhân.

Dung Nhứ bị liếm đến ngứa, hơi thở nóng rẫy của thanh niên vẩn quanh sau cổ, da thịt bị liếm đến nóng bỏng ướt đẫm, hương xương bồ trên người thanh niên tỏa ra ngào ngạt, hun cậu đến hồ đồ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.