Thương Khâu ngồi xuống ở vị trí của Đậu Tình, nhướng mày nhìn Tạ Nhất. Tạ Nhất lúc này mới hậu tri hậu giác có chút đỏ mặt, vội vàng bưng ly rượu Cocktail uống một ngụm, nói:
\”Anh sao lại đây?\”
Tạ Nhất cũng không biết là Kiều Trạch Viễn phá rối. Thương Khâu chỉ là nhàn nhạt nói:
\”Nghe được một ít tin tức, cho nên lại đây cùng cậu nói một chút.\”
Tạ Nhất:
\”Nga nga, tin tức gì?\”
Bọn họ xác nhận thi thể chính là nhân viên mất tích kia. Thương Khâu cũng nghe được tin tức về Tần Trạch Viễn cùng Đậu Tình. Hai người họ chính là ở chỗ này quen nhau. Thương Khâu nói:
\”Tần Trạch Viễn đến làm quen Đậu Tình, rồi cùng đi thuê phòng. Sau đó hắn vẫn luôn liên hệ với Đậu Tình.\”
Tạ Nhất nghe, cảm giác có chút mê mang. Tuy rằng quán bar có rất nhiều vấn đề, có lẽ là nơi manh mối quan trọng, nhưng bọn họ hình như còn chưa có phát hiện thứ mấu chốt, dường như cảm thấy thiếu cái gì.
Khi Tạ Nhất còn mê mang, Tần Trạch Viễn đã tới. Hắn từ ngoài cửa đi vào, ăn mặc thực thoải mái, xem ra là tới thả lỏng.
Kiều Trạch Viễn lập tức nói:
\”Hắn tới.\”
Tần Trạch Viễn đi vào thoạt nhìn cùng nơi này rất quen thuộc. Hắn chào hỏi, sau đó ngồi ở bên khác của quầy bar, vừa lúc không có nhìn thấy bọn họ.
Tạ Nhất xuyên thấu qua đám người nhìn Tần Trạch Viễn. Tần Trạch Viễn cùng bartender nói nói cười cười, muốn một ly rượu, cùng người đẹp bên cạnh bắt chuyện. Vừa lúc Đậu Tình từ bên cạnh đi qua. Tần Trạch Viễn thấy được Đậu Tình, vội vàng giữ lại. Đậu Tình nhìn thấy Tần Trạch Viễn sắc mặt là khó coi, ném tay Tần Trạch Viễn, nói:
\”Anh cùng con nhỏ đê tiện kia hẹn hò mà!\”
Tần Trạch Viễn vội vàng nói:
\”Đậu Tình, em đừng nóng giận, lần trước là anh nhất thời hồ đồ, hiện tại đã biết sai. Em nghe anh có được không. Thang Dư Nhu làm sao có thể so cùng em……\”
Đậu Tình không để ý tới hắn.
\”Bốp!\”
Ném tay hắn, tựa hồ cảm thấy không đủ, Đậu Tình cầm ly rượu bên cạnh hất vào mặt Tần Trạch Viễn.
\”Ào!\”
Mọi người bất ngờ. Bất quá một màn này tựa hồ cũng không hiếm thấy, mọi người đều cười tủm tỉm, cũng không ai tới ngăn cản.
Đậu Tình hất rượu, cười lạnh một tiếng, xoay người liền rời đi. Tần Trạch Viễn nhìn nhìn chính mình, cũng không có quá tức giận, liền đứng lên đi đến toilet.
Kiều Trạch Viễn nhìn bọn họ, thấp giọng nói:
\”Hắn thật đúng là đáng ghét, hai bên đều muốn chiếm?\”
Thương Khâu đột nhiên đứng lên, đi về phía toilet. Tạ Nhất nói:
\”Anh đi làm gì?\”