Mọi người phải đi hẹn hò, Kiều Trạch Viễn liền tìm vài món âu phục. Dù gì bọn họ tới nghỉ phép cũng không có mang chính trang.
Kiều Trạch Viễn dáng người không cao lớn, bất quá may mắn Kiều thiếu gia trước kia cũng có thời gian béo, cho nên có tây trang rộng cho Thương Khâu mặc. Thương Khâu mặc quần áo đơn giản, thật đúng là không vào được cái nhà hàng kia.
Tạ Nhất gầy hơn so với Kiều Trạch Viễn, nhưng dáng người cao hơn một ít. Mặc vào bộ đồ Kiều Trạch Viễn đưa làm Tạ Nhất cảm thấy chính mình rất kỳ quái, quả thực làm người giận sôi. Tây trang đã thu eo vừa ngắn vừa bó sát, Tạ Nhất cảm giác mình không cần ăn gì. Áo sơmi bó đến không chịu được, cài nút xong cảm giác muốn bung ra.
Tạ Nhất đột nhiên cảm thấy ngực giống như bị thít chặt, thoạt nhìn quái quái. Hơn nữa không biết Kiều Trạch Viễn có thẩm mỹ gì, thế nhưng phối hợp một bộ tây trang màu xám với cái cà vạt màu tím hoa cà.
Tạ Nhất nhìn cà vạt, tức khắc cảm giác điệu đà vô biên.
Đây là muốn đi nhà hàng sao? Như thế nào cảm giác như đi hộp đêm!
Tạ Nhất muốn cự tuyệt bộ đồ này vì không phù hợp thẩm mỹ bản thân. Bất quá Thương Khâu đổi xong quần áo, đẩy cửa tiến vào vừa thấy, tức khắc nhướng mày, khóe miệng còn treo một ít ý cười, nói:
\”Thực thích hợp với cậu.\”
Tạ Nhất kinh ngạc cúi đầu nhìn nhìn chính mình, nói:
\”Thật sự sao?\”
Thương Khâu gật gật đầu. Bởi vì vẻ mặt của hắn quá rõ ràng, cho nên Tạ Nhất tức khắc cảm thấy.
Kỳ thật bộ này cũng không tồi sao?
Thương Khâu cũng thay một bộ âu phục màu đen kinh điển, bất quá đồng dạng là một cái cà vạt màu tím cà. Thoạt nhìn Kiều Trạch Viễn thiên vị loại cà vạt màu tím này. Thương Khâu mang cà vạt màu tím có sọc, có một loại mị lực nói không nên lời, đặc biệt lóa mắt. Đương nhiên, hắn còn mang bao tay da màu đen, thêm một bộ khí chất cấm dục, không hiểu ra sao còn có điểm quỷ súc……
Mọi người chuẩn bị xong. Kiều Trạch Viễn một thân tây trang màu trắng. Nghê Anh lại là váy dạ hội ôm sát màu đen, tay dài, cổ chữ V khoét sâu, xẻ tà cao.
Kiều Trạch Viễn có chút \”khinh thường\”, nói:
\”Anh là đem chỗ có thể lộ đều lộ ra hết sao?\”
Nghê Anh cười cười, hướng Kiều Trạch Viễn vứt cái mị nhãn, nói:
\”Ông xã, cưng ghen sao?\”
Kiều Trạch Viễn:
\”……\”
Một tiếng ông xã thiếu chút nữa khiến Kiều Trạch Viễn liệt nửa người. Một chút không chú ý cảm giác dưới chân trượt, nếu không phải Tạ Nhất đỡ hắn, thật sự hắn đã té ngồi ở trên mặt đất. Hắn trừng mắt nói:
\”Đừng kêu bậy!\”
Nghê Anh cười nói:
\”Nhưng chúng ta không phải đi hẹn hò sao? Chẳng lẽ nam nữ yêu nhau không thích kêu như vậy?\”