Thương Khâu vừa thấy Tạ Nhất nhắn tin cho giám đốc Phương, sắc mặt trầm xuống.
Tạ Nhất gửi cho giám đốc Phương một tin nhắn, chính là \”Hi\” sau đó bỏ thêm một tiểu gương mặt tươi cười, nói chính mình là Tạ Nhất.
Thương Khâu nhìn thoáng qua màn hình điện thoại di động của Tạ Nhất, khí tràng càng là thấp. Bởi vì Tạ Nhất thế nhưng dùng dấy gạch nối, rõ ràng là làm nũng đó. Tạ Nhất cũng chưa cùng Thương Khâu làm nũng như vậy.
Thực mau giám đốc Phương đã gọi lại. Tạ Nhất nhìn Thương Khâu cười cười, nhướng mày, làm một động tác im lặng, ngón trỏ đè trên môi.
\”Suỵt!\”
Tạ Nhất ấn tiếp nghe cũng mở loa ngoài.
Giám đốc Phương gấp không chờ nổi nói:
\”A lô, là trợ lý Tạ sao?\”
Tạ Nhất cười tủm tỉm nói:
\”Vâng là tôi.\”
Giám đốc Phương nói:
\”Tối hôm nay có rảnh không? Tôi muốn hẹn cậu đi ăn một bữa.\”
Tạ Nhất cười, nói:
\”Chỉ là ăn thôi sao?\”
Nghe nói như vậy xong, Thương Khâu thiếu chút nữa giẫm phanh.
Giám đốc Phương nói:
\”Trợ lý Tạ thật là mau lẹ, vậy cậu muốn đi chỗ nào?\”
Tạ Nhất nói:
\”Không bằng… Đi quán bar đi?\”
Giám đốc Phương tất nhiên đồng ý, nhanh đồng ý. Tạ Nhất cho hắn một cái địa chỉ, chính là quán bar Phùng Tam. Hai người hẹn 10 giờ 30 tối ở quán bar gặp mặt.
Tạ Nhất cùng Thương Khâu trở về nhà, ăn cơm chiều, nghỉ ngơi trong chốc lát. Đến 10 giờ tối, Tạ Nhất liền chuẩn bị đi quán bar Phùng Tam. Thương Khâu tất nhiên muốn đi theo.
Tạ Nhất từ trong phòng đi ra, đã thay đổi một bộ quần áo. Lần trước Thương Khâu đặt làm bộ âu phục với áo sơmi tím, Tạ Nhất mặc áo sơmi tím vào, phía dưới mặc một cái quần jean bó ống ngắn. HunhHn786 Mắt cá chân lộ ra gầy nhưng rắn chắc lại xinh đẹp. Áo sơmi mở hai cái nút thực tùy tiện, lộ ra phần cổ quyến rũ không nói nên lời.
Thương Khâu biết Tạ Nhất vẫn luôn rất có mị lực, bất luận là phương diện nào, bằng không Tạ Nhất vì cái gì có nhiều bạn bè thân thiết như vậy?
Tạ Nhất từ trong phòng ngủ đi ra, Thương Khâu thiếu chút nữa đỏ mắt. Thật là đỏ mắt, bởi vì Tạ Nhất quá gợi cảm.
Thương Khâu đi qua, đem cổ áo Tạ Nhất kéo lên chỉnh sửa một chút, lại kéo kéo quần một chút, nói:
\”Quần của em quá bó!\”
Kỳ thật quần này thật sự bó, mặc không phải thực thoải mái. Đây là quần cũ của Tạ Nhất, ước chừng là thời điểm cấp 3, hiện tại đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy, quần đã không còn vừa vặn. Bất quá không có quần áo mặc đi bar, Tạ Nhất thời điểm lục trong tủ, cầm cái quần này cảm thấy rất thích hợp, tương đối khoe thân.