BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Giang Ngư
Tên truyện: Thiên sứ gãy cánh
Lịch đăng: rãnh mới đăng
Thể loại: HE, nguyên sang, hiện đại, ngược luyến tàn tâm, 3P, caoh. [Pls cân nhắc thật kỹ lưỡng trước khi đọc.]
Văn án:
Thạch Thanh Hạ thực tế là một thiên thần.
Tốt bụng, dễ…
Tôi mờ mịt nằm trên giường lớn êm ái, và thẫn thờ nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Kể từ ngày Triệu mẫu đến, tôi liền không bước ra khỏi phòng, cũng không còn đến trường học. Trận ẩu đả do bà ấy gây ra đã để lại một vết bầm lớn kinh người trên mặt tôi, tôi không muốn ra khỏi cửa vì sợ chính mình bị mất mặt, cũng không muốn bước xuống lầu để nhìn thấy người phụ nữ ác độc kia.
Từ ngày bà ấy bắt đầu đến Triệu gia, Triệu Nghi Bác cùng Triệu Nghi Hiên cũng chưa từng bước vào phòng tôi. Tôi không bước ra khỏi phòng một bước, bọn hắn cũng không chủ động đến tìm tôi, từ sau đêm hôm ấy tôi không còn gặp lại bọn hắn, mỗi bữa ăn cũng đều là do má Ô mang đến phòng tôi.
Bọn hắn không còn hứng thú với tôi nữa sao?
Tôi suy đoán, nhưng trong lòng cũng không vì suy đoán này mà cảm thấy thoải mái cùng nhẹ nhàng, ngược lại có một chút nặng nề và thống khổ dâng lêb từ đáy lòng.
Tôi nghi hoặc. Không phải tôi hận bọn hắn sao? Chẳng phải tôi vẫn luôn kỳ vọng có một ngày chính mình có thể rời xa bọn hắn sao? Không phải tôi vẫn luôn mong muốn có được tự do hay sao? Vì cái gì tôi lại không thể cảm thấy hạnh phúc khi hy vọng đang ở ngay trước mặt mình?
\”Đồ hồ ly tinh, mày vẫn có mặt mũi ăn vạ nơi này không chịu đi. Ngày 18 tháng này, Bác cùng Hiên phải cùng nhau đính hôn, loại người như mày cũng chỉ là một món đồ chơi nhỏ trong lúc chúng nó nó rảnh rỗi, sớm muộn gì hai đứa nó cũng sẽ chán mày. Mày thật sự cho rằng chính mình có thể từ chim sẻ biến thành phượng hoàng gả vào hào môn sao?\”
Cánh cửa chợt mở ra một cách thư lỗ, Triệu mẫu biểu tình kiêu ngạo tiến vào phòng nói với tôi.
Tôi lười nhác nhìn bà một cái, rồi xoay người đưa lưng về phía bà ấy, tôi không muốn nói gì cùng loại người luôn tự cho mìng là đúng lại vô cùng tự cao tự đại này.
\”Đồ đĩ vô phép tắc, cư nhiên dám có thái độ này đối với tao!? Mày cho rằng có người che chở cho mày nên tao không thể làm gì được mày sao? Sớm muộn gì mày cũng sẽ bị đuổi đi! Tao muốn khiến mày sống không bằng chết!\”
Thái độ của tôi đã vô tình chọc giận bà ta, và bà ta bắt đầu nổi cơn thịnh nộ trong phòng tôi.
\”Đối với một người cả ngày mở miệng đều là lời lẽ thô tục thì nên dùng phép lịch sự thế nào đây? Tôi rất muốn biết khi nào mình sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, như vậy mới còn nắm chắc thời gian để thu dọn một chút đồ vật tùy thân, đỡ phải đến lúc đó quá mức vội vàng.\”
Tôi dùng hai tay đỡ đầu, nhàn nhạt chế giễu nhìn bà ta.
\”Mày……\”
Bà ta phẫn nộ giơ lên tay, định đánh tôi. Tôi nhìn thấy một dấu vết bị véo rõ ràng trên cổ tay của bà, giống như vết bầm tím. Phải chăng là do Triệu Nghi Bác gây ra ngày hôm đó?
\”Mày cứ chờ xem!\”
Tay bà ấy dừng lại giữa không trung một lúc lâu, cuối cùng nó đã không đáp xuống mặt tôi. Bà rụt tay lại, hung tợn để lại lời uy hiếp, sau đó giận giữ xoay người rời khỏi phòng tôi.
Sau khi bà ấy rời đi, tôi lại tiếp tục nhìn chằm chằm trần nhà đến phát ngốc.
Đến bữa tối, như thường lệ má Ô vẫn mang bữa tối đến cho tôi. Lúc này bà còn mang theo một tờ báo. Dòng tiêu đề bắt mắt trên trang nhất của tờ báo được viết in đậm \”Hai vị thiếu gia của Triệu thị đứng đầu ngành công nghiệp điện tử Đài Loan sẽ đính hôn cùng một ngày với thiên kim tiểu thư Trần Diễm Mai của bách hóa Hằng Xa, và thiên kim Nhan Thủy Lâm của công ty đóng tàu Tuyệt Thế.\”