BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Giang Ngư
Tên truyện: Thiên sứ gãy cánh
Lịch đăng: rãnh mới đăng
Thể loại: HE, nguyên sang, hiện đại, ngược luyến tàn tâm, 3P, caoh. [Pls cân nhắc thật kỹ lưỡng trước khi đọc.]
Văn án:
Thạch Thanh Hạ thực tế là một thiên thần.
Tốt bụng, dễ…
\”Dừng tay!\”
Một tiếng hét giận dữ chợt vang lên, và một bàn tay to khỏe dùng sức giữ chặt lòng bàn tay đang không ngừng tát xuống mặt tôi, sau đó tôi bị kéo đến một lồng ngực ấm áp. Lúc này tôi mới cảm nhận được cơn đau khắp người truyền đến, cảm giác ủy khuất bủa vây liền dâng lên, và tôi vùi mặt trong lòng ngực ấm áp mà khóc rống lên.
\”Sao bà dám đánh cô ấy!?\”
Triệu Nghi Hiên nghiến răng nghiến lợi thốt ra những lời lạnh lùng, hàn ý trong lời nói tựa như kết băng dưới địa ngục.
\”Đau! Mau buông tay!\”
Người phụ nữ đau hô.
\”Nếu bà dám can đảm đến nhà chúng tôi làm càn, thì phải chuẩn bị chịu thống khổ lần nữa.\”
Giọng điệu Triệu Nghi Bác cũng lạnh lẽo đến rợn người.
\”Tao…… Tao là mẹ chúng mày a, sao chúng mày có thế đối xử với tao như thế? Hơn nữa, tao dạy dỗ con hồ ly tinh này thì có gì là không thể?\”
Bà ta cao giọng kêu lên, nhưng trong lời nói lại để lộ ra một tia sợ hãi.
Đây là mẹ của bọn hắn sao? Tôi ngẩng đầu từ trong ngực Triệu Nghi Hiên, và đánh giá người phụ nữ này qua làn nước mắt. Từ ngoại hình của bà ấy thật nhìn không ra bà đã có hai đứa con trai 16 tuổi, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng với lớp trang điểm nhẹ nhàng thanh tú, toàn thân diện một bô trang phục cao cấp chỉnh tề và đắt tiền, dù đã trải qua phiên \”Vận động\” dữ dội vừa rồi cũng không có một tia nếp uốn, diện mạo bên ngoài hoàn toàn trông giống như một phu nhân có xuất thân hào môn, nhưng biểu tình trên mặt bà méo mó vì đau đớn cùng sợ hãi nơi đáy mắt khiến khí thế của bà ta suy yếu đi.
\”Thiếu phu nhân, sao bà lại đến đây?\” Nghe thấy động tĩnh, má Ô từ trong phòng bếp đi ra, vừa nghi hoặc vừa lo lắng nhìn tình hình căng thẳng giữa chúng tôi.
Thấy lo lắng trong mắt má Ô, Triệu Nghi Bác thoáng kìm nén lại cơn giận, bàn tay to đang vung lên liền buông xuống, hắn liền dẫn đầu đi vào nhà, Triệu Nghi Hiên cũng bế tôi theo sau, má Ô cũng đi cùng bọn hắn, và bỏ lại người phụ nữ lần đầu lộ diện ở cửa.
Triệu Nghi Hiên dịu dàng đặt tôi xuống sô pha trong phòng khách, hắn nâng mặt tôi lên, lo lắng kiểm tra vết thương của tôi. Khi nhìn thấy mặt tôi xuất hiện vết bầm tím cùng vết trầy xước đang rỉ máu, sự tức giận trong mắt hắn lại càng thêm khắc sâu. Một bàn tay to khác đặt bên cạnh tôi dùng sức nắm chặt thành quyền, xương cốt theo động tác của hắn phát ra tiếng vang \”răng rắc\”.
Triệu Nghi Bác cầm lấy viên đá trong tủ lạnh từ phòng bếp, rồi nhẹ nhàng áp lên mặt tôi.
\”Có đau không?\” Hắn dịu dàng hỏi.
Ánh mắt hắn mang theo sát ý làm tôi cảm thấy nếu đáp án của mính là \”Rất đau\”, bọn họ sẽ không chút do dự lao ra giết mẹ của bọn họ.
Tôi nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cố kìm nước mắt không dám khóc nữa, tôi không muốn gây ra bất kỳ thảm án gia đình nào, càng không muốn bị người khác đánh giá là \”Hồng nhan họa thủy\”.
\”Tiểu thiếu gia, thiếu phu nhân bà ấy…..\”
Không biết má Ô về tới phòng từ lúc nào, do dự muốn nói điều gì đó với bọn hắn đang tức giận bừng bừng.