BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Giang Ngư
Tên truyện: Thiên sứ gãy cánh
Lịch đăng: rãnh mới đăng
Thể loại: HE, nguyên sang, hiện đại, ngược luyến tàn tâm, 3P, caoh. [Pls cân nhắc thật kỹ lưỡng trước khi đọc.]
Văn án:
Thạch Thanh Hạ thực tế là một thiên thần.
Tốt bụng, dễ…
Tôi nên nói thế nào để bọn hắn không nổi giận? Suốt tiết học tôi chỉ cân nhắc mỗi vấn đề này, thầy giáo già hói đầu giảng bài trên bục nước miếng văng tứ tung, tôi cũng không nghe lọt nổi dù chỉ một chút.
\”Ông trời ơi, con phải làm sao mới có thể cùng Hạ Mỹ Vi đến hội hữu nghị? Chết mất thôi.\”
Tôi nhớ có lần sau khi dùng xong bữa tối chúng tôi cùng nhau chen chúc tại phòng khách xem tivi, trên TV có phát một bộ phim thần tượng, lúc đó tôi chỉ thuận miệng nói một câu rằng dáng dấp diễn viên nam chính rất đẹp trai, rất gợi cảm, liền bị bọn hắn lột sạch quần áo giày vò ròng rã một đêm ngay tại phòng khách khiến tôi căn bản là không thể đứng thẳng lưng nổi ngay ngày hôm sau.
Nếu tôi nói bọn hắn tôi muốn tham gia hội hữu nghị, bọn hắn sẽ trừng phạt tôi ra sao, tôi thật sự còn chẳng dám tưởng tượng……
\”Reng…… Reng……\”
Tiếng chuông tan học vang lên, tôi đột nhiên lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện đã là giữa trưa, tôi tranh thủ thời gian thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Mỗi ngày tôi đều phải ăn cơm cùng bọn hắn, hơn nữa bọn hắn sẽ cực kỳ giận giữ nếu như tôi vô cớ đến trễ, nhưng sẽ không bộc phát ngay lập tức, mà đợi đến khi về nhà sẽ đem nộ khí cùng dục vọng phát tiết hết lên trên người tôi, khiến tôi mấy ngày đều không thể đứng thẳng lưng.
Ra khỏi cổng trường, tôi vội vàng gọi taxi đến Thiên Quốc, đây là khách sạn năm sao trực thuộc tập đoàn Triệu gia, đồ ăn ở đây rất ngon, lại cách đại học T không xa, có thời điểm bọn hắn dọn đến đây ở hẳn để giải quyết mỗi chuyện ăn uống.
Bọn hắn không thích có người lạ vào nhà, cho nến sau khi lão quản gia qua đời cả hai cũng không tiếp tục thuê người ở, hơn phân nửa thời gian ăn uống đều là giải quyết ở bên ngoài, hoặc gọi thức ăn ngoài mang đến, đối với việc nhà, hàng tuần đều có công ty vệ sinh quen thuộc cử người đến dọn dẹp.
Sau khi lễ Giáng Sinh trôi qua, bọn hắn ép buộc tôi rời khỏi căn phòng trọ thuê nhỏ để chuyển hẳn vào Triệu gia. Tôi thích cảm giác được tự tay làm đồ ăn, mỗi khi không có tiết học, tôi luôn tự tay chuẩn bị một vài món ăn nhỏ ở nhà, mặc dù mỗi bữa ăn đều mang đầy đủ hương vị màu sắc, nhưng so với đầu bếp có tay nghề ở nhà hàng vẫn còn kém xa, nhưng bọn hắn chẳng hề có phàn nàn gì, thậm chí tôi cảm thấy bọn hắn còn rất chờ mong được thưởng thức những món ăn do tôi làm.
Rất nhanh tôi đã tới Thiên Quốc, những nhân viên ở đây đều ăn mặc lịch sự, họ mở cửa đón tiếp tôi, cũng nhiệt tình đưa tôi đến cánh cửa chuyên dụng dành riêng cho bọn hắn. Nếu không phải có sự bảo hộ của hai vị thiếu gia Triệu gia, chỉ e dù là quần jean, hay áo phông cũng không thể nào bước vào được cửa lớn.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ lần đầu tiên đến đây ăn cơm.
Một lần nọ tôi nhận được cuộc điện thoại từ bọn hắn ngay khi tan học từ trường và cả hai bắt tôi phải đến Thiên Quốc báo danh. Tôi vội vàng chạy đến, nhưng nhân viên phục vụ ở cửa căn bản không cho tôi vào, tôi vội nói rõ với một nhân viên là do anh em nhà họ Triệu đã gọi tôi đến, hắn nói:
\”Hạng phụ nữ không biết xấu hổ chạy theo đàn ông như cô tôi đã gặp rất nhiều, chỉ vì tiền mà sẵn lòng làm bất cứ điều gì.\”