Quà Trung Thu muộn cho cả nhà =3=
____
Sau khi đã thu thập đầy đủ cây ăn quả vào không gian thành công, Phương Hoà gần như điên cuồng, cậu tiếp tục chạy dọc theo rừng cây ăn quả tiến về phía trước, sau rừng cây là một cánh đồng vô cùng lớn, mùa này là lúc bắp vừa mới bắt đầu ra trái, cao chỉ khoảng nửa thước, dưới ánh trăng là một vùng ảm đạm nhìn không tới điểm cuối.
Chuyện này có chút phiền toái, cây ăn quả thì cậu có thể chạm qua từng cái một, nhưng không lẽ đống ruộng bắp này cũng muốn cậu đi chạm từng cái một?
Phương Hoà ngồi xổm trên con đường nông thôn, vô cùng rối rắm, nếu từ bỏ thì rất tiếc.
Suy cho cùng, bắp vẫn khác với các loại cây trồng khác, bắp tự trồng không thể làm hạt giống, cũng không thể trồng ra bắp lớn trong thời gian ngắn, loại cây này cần được nhân giống, trời mới biết công ty hạt giống nằm ở đâu, không biết bọn họ có cơ hội đi ngang qua không.
Rối rắm hồi lâu, Phương Hoà vẫn như cũ không muốn từ bỏ, cái đuôi lắc lắc, bắt đầu vận dụng dị năng, bay vút vào ruộng bắp, Phương Hoà đã từng trãi qua một thời kì mạt thế ăn không đủ no,nhìn một ruộng bắp rộng lớn trắng xoá như vậy, đem chúng để lại ở chỗ này thật sự là làm không được.
Phương Hoà rốt cuộc cũng tìm ra được tác dụng mới của đuôi mèo, đuôi mèo của cậu quơ qua quơ lại lung tung, chỉ cần thoáng đụng vào một lúc là có thể đem cây bắp lẫn một ít đất ném vào không gian, cậu nâng cao tinh thần lên tới mười hai điểm, mỗi thời mỗi khắc đều muốn thu tất cả thứ này vào không gian.
Mấy cây bắp lấy tốc độ quỷ dị biến mất, chỉ chừa lại một mảnh đất đai trụi lủi, cùng với tiếng kêu côn trùng vào ban đêm, Phương Hoà chạy tới đâu thì đất trụi lủi tới đó.
Tìm được một cách khác dễ dàng hơn, Phương Hoà vốn tưởng rằng sẽ hao phí rất nhiều thời gian, cậu không ngờ ngay cả dị năng cũng không tốn bao nhiêu, Phương Hoà giải quyết xong một mảnh bắp lớn,hưng phấn tiếp tục xuất phát về phía trước.
Dọc đường còn gặp được các loại hoa màu thổ địa khiến cậu kìm lòng không đậu lại thu thêm một mảnh, Phương Hoà càng ngày càng hưng phấn, càng chạy càng xa.
Lê Chấn vốn đang nằm ở trên võng trong nhà hàng, đột nhiên mở to mắt, nhìn xung quanh không thấy mèo nhỏ của mình ở đâu, một lực kéo đặc thù cho hắn biết mèo nhỏ của mình đã chạy xa lắm rồi.
Lê Chân xoay người bước xuống dưới võng, đôi mắt thuần đen ánh lên chút tối tăm, dùng tốc độ cực nhanh chạy ra ngoài, đuổi theo Phương Hoà rất đơn giản, nhìn cả con đường bị cậu làm cho trụi lủi là có thể biết.
Vùng phụ cận tiệm ăn giống như vừa bị cày qua, đất đều bị xới tung lên, Lê Chấn đặt chân lên mặt đất, đôi mắt phía sau kính hơi hơi mị lên, xác định phương hướng, tiếp tục đuổi theo.
Tốc độ của Phương Hoà rất nhanh, nhưng cậu muốn đi từng tấc từng tấc đất một, cho nên cách nhà hàng cũng không tính là quá xa.
Lê Chấn một đường đuổi theo gần tám cây số, rốt cuộc cũng nhìn thấy mèo nhỏ đang ra sức cày ruộng, mắt Lê Chấn lần thứ hai mị lên, tốc độ cực nhanh phóng tới khu đất trồng đậu phông chưa bị Phương Hoà đụng tới.