Ngay khi bàn tay của Laura sắp nắm lấy đôi tai lớn của con lừa, Caesar đã kịp thời bế cô lên. Laura thuận thế ôm lấy cánh tay anh, vẫn luyến tiếc nhìn đôi tai to ấy qua bờ vai của Caesar.
Laura hỏi, \”Caesar, em không thể sờ thử tai của nó một chút sao?\”
Caesar đáp, \”Nếu đầu em cứng hơn móng chân của nó, thì anh nghĩ là được.\”
Đáng tiếc là không thể.
Cái đầu mong manh của Laura mà bị đá một phát, chắc chắn sẽ giống như một miếng thạch hạnh nhân rơi xuống đất, tan vỡ thành một đống nhão nhoẹt.
Cái đầu nhỏ ấy tuy có vẻ bướng bỉnh nhưng thực chất mong manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ.
Khi rời khỏi căn nhà gỗ một đoạn, Caesar chuẩn bị giáo huấn Laura, rằng không được tự tiện sờ vào động vật to lớn hơn mình—
Nhưng Laura đã nằm trên cánh tay anh, nhỏ giọng nói khi đã ra khỏi phạm vi nghe thấy, \”Caesar, người đàn ông sau căn nhà gỗ đó có gì đó không ổn.\”
Caesar cúi xuống nhìn cô.
\”Trên người ông ta có máy nghe lén. Khi nãy em chạy qua, ngửi thấy trên người ông ấy có mùi cồn rất nhẹ,\” Laura nói, \”Caesar, kẻ khiến em đau đầu chính là người mang mùi đó.\”
Cô nói không lớn, nhưng Caesar dừng bước, chăm chú nhìn vào mái tóc mềm mại của cô.
\”Mùi pheromone giống hệt,\” Laura khẳng định. \”Em không ngửi nhầm đâu. Hơn nữa, trên quần áo ông ta còn có lông của mèo Xiêm, gấu quần lại dính nước tiểu của chó—là chó Teddy chưa triệt sản, khoảng một tuổi, còn bám lấy chân ông ta mà cố gắng…\”
Cô ngừng một chút rồi tiếp tục, \”Ông ta còn uống trà nướng pha với chanh và cam, có thêm cả hoa hồng…\”
Caesar yên lặng lắng nghe Laura kể lể, rồi cúi đầu, \”Chỉ dựa vào mùi mà em có thể đoán được nhiều như vậy.\”
Laura chỉ vào mắt mình, \”Còn nhờ cái này nữa.\”
Cô nhấn mạnh, \”Không phải thứ gì em cũng cần phải liếm đâu nhé!\”
Ngữ điệu của cô đầy vẻ tự hào, như thể được cô liếm một cái là niềm vinh hạnh lớn lao nhất trên đời.
Caesar nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
\”Sau này nếu có gì cần liếm, anh sẽ cho em biết,\” Anh nói, \”Nhưng lần này, em đã giúp được anh rồi, cô chim sơn ca thông minh của anh.\”
Nếu Laura có tai và đuôi, chúng chắc hẳn đã lắc liên tục không ngừng lúc này.
Cô nghiêm túc đáp lại Caesar, \”Không cần cảm ơn đâu, đây là điều em nên làm mà, ngài Caesar.\”
Caesar đặt Laura xuống đất, lấy một sợi dây buộc vào cổ tay mình, đầu còn lại buộc vào eo cô. Đó là cách anh ngăn cô trốn đi làm loạn khi anh không để ý. Chọc thỏ, bắt nạt mèo con thì không sao, nhưng Caesar thật không muốn cô đi kéo tai lừa hay giật đuôi ngựa.
Vì Laura hoàn toàn có khả năng làm vậy.
Caesar điềm tĩnh, tìm cớ đẩy kẻ bị nghi ngờ \”không bình thường\” mà cô chỉ ra đi nơi khác, sau đó giữ hắn lại trong bí mật, không kinh động đến những người khác. Cùng lúc đó, Herman đã lấy lại tinh thần, tiếp tục bàn bạc với Caesar.
Laura tập trung cho thỏ ăn rơm và cành tre nhỏ, chẳng bận tâm đến chuyện đang diễn ra sau lưng, cho đến khi Caesar gọi tên mình. Cô mới nhảy chân sáo tới, đưa những món đã chuẩn bị cho Herman.