[Hoàn] Mê Cung Hoa Hồng – Đa Lê – Chương 108: Mạo phạm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 9 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Hoàn] Mê Cung Hoa Hồng – Đa Lê - Chương 108: Mạo phạm

Emilia từ nhỏ đã được dạy rằng, bất kể là việc gì, cô cũng phải chiếm thế chủ động.

Về tình cảm, việc học, hay những mối quan hệ hàng ngày… Cô là con gái duy nhất của gia đình Salieri, niềm tự hào của Công tước và phu nhân Salieri. Khác với một số gia đình quý tộc khác, nhà Salieri nuôi dạy con gái theo cách giống như một người thừa kế tương lai. Điều đó khiến Emilia có đủ năng lực để cạnh tranh với anh trai cho tước vị.

Dẫu không thể thừa kế tước vị, Emilia vẫn có quyền sở hữu một nửa trang viên và tài sản của gia đình. Nếu không thích trang viên cũ kỹ đó, cô có thể xin phép xây dựng một ngôi nhà mới.

Emilia không bao giờ hạ mình trước một kẻ hầu hạ, đó là niềm tự hào mang tên Salieri. Trong nhận thức của cô, những kẻ thấp kém như Angus tuyệt đối không có tư cách chạm đến cô ở mức độ sâu sắc. Nhưng ở những khía cạnh khác thì có thể.

Emilia ngồi trên chiếc ghế sofa phủ thảm nhung đỏ rượu. Đây không phải căn phòng ngủ ấm áp, xa hoa của cô, cũng không có tấm thảm mềm mại đủ để không làm tổn thương làn da. Nhưng tấm thảm nhung cô đang ngồi là món đồ tốt nhất mà chủ nhân căn nhà này có. Chủ nhân ấy, hiện đang quỳ nửa gối trên tấm thảm, trong khi Emilia đưa tay chạm vào mái tóc nâu xoăn của anh ta.

Thú thật, cô không muốn động vào người anh. Nhưng cô cần một điểm tựa để không ngã xuống hay phát ra âm thanh xấu hổ. Emilia từ chối thừa nhận những trải nghiệm kỳ lạ mà Angus mang lại. Nhưng chỉ chưa đầy hai phút, cô đã nắm lấy mái tóc nâu ấy, kéo mạnh. Vết đỏ trên xương quai xanh tựa như cánh hoa anh đào nở rộ, mồ hôi cô chảy xuống trán và má. Nhưng tất cả không thể sánh được với lượng mồ hôi trên gương mặt Angus.

Emilia cố gắng điều hòa hơi thở, quay mặt đi và lảng tránh ánh nhìn của Angus.

Angus hỏi, \”Thưa tiểu thư, cô hài lòng chứ?\”

Giọng anh thật dịu dàng, điềm tĩnh, nhấn nhá như hương vị ngọt ngào của bánh ngọt.

Emilia càng cảm thấy ghét anh hơn. Lúc này cô không thể mở miệng, vì biết rõ nếu lên tiếng, âm thanh phát ra sẽ kỳ quặc thế nào… Tên khốn này, biến thái thật. Bàn tay cô siết chặt lấy thảm nhung đỏ, để lại dấu vết. Angus nghiêng người, đưa tay chạm vào móng tay cô, nơi đã rướm máu, lông mi rủ xuống, ánh mắt anh chỉ còn sự dịu dàng bình thản.

\”Không cần kìm nén, tiểu thư. Cô có thể đánh giá dịch vụ của tôi chứ?\”

Emilia bật lên, \”Tôi không muốn! Anh nghĩ tôi là gì, là người đặt giao hàng sao? Anh có biết mình vừa làm gì không?\”

Cô giật tay khỏi lòng bàn tay Angus, tà váy rộng rãi, lộng lẫy rũ xuống, che đi những dấu vết hỗn độn. Emilia từ chối lời đề nghị giúp chỉnh trang của Angus rồi rời khỏi phòng.

Dù thế nào, Emilia không bao giờ nghĩ mình lại có ngày thực sự trở thành một kẻ quý tộc bắt nạt người khác bằng quyền thế.

Dịch vụ của Angus rất tận tâm, và Emilia chắc chắn rằng mình đã thấy đường nét như lưỡi dao sắc bén từ anh. Nhưng Angus chưa từng để lộ nó, từ đầu đến cuối đều đặt cảm xúc của cô lên hàng đầu.

Như vậy rất tốt, Emilia nghiến răng nghĩ thầm. Angus không nên có quá nhiều suy nghĩ như vậy. Anh chỉ là một kẻ thấp hèn thuộc tộc Asti. Anh tốt nhất nên nhận thức rõ thân phận của mình, đừng nghĩ rằng chỉ vì chăm sóc được cho Emilia mà sẽ có thêm nhiều đặc quyền khác.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.