Tháng Bảy oi ả.
Trong nội các và Hạ viện, hai bộ trưởng đã nộp đơn từ chức, một trong số đó là Robert, Bộ trưởng bộ Giáo dục, người luôn kiên quyết phản đối việc ưu tiên cho người Asti.
Ngày hôm sau khi nộp đơn từ chức, Laura nằm dài trên giường của Caesar, từ màn hình giám sát nhìn thấy cảnh Robert đang cố gắng rời khỏi thành phố.
Thoạt nhìn không mấy vẻ vang, giống như đang chạy trốn.
Laura vừa ném những viên kẹo sữa chocolate to vào miệng, vừa quay sang Caesar, \”Thật sự không bắt hắn à?\”
Caesar vừa gửi xong email, ánh mắt chăm chú nhìn màn hình máy tính. Trước khi anh kịp quay đầu lại, Laura đã lao đến, vòng tay ôm lấy cổ anh, má áp sát vào mặt anh mà cọ cọ.
Caesar nắm lấy tay Laura, vừa gỡ ra, cô lại lập tức sà vào, hỏi lại lần nữa, \”Thật sự không bắt sao?\”
Cô nhắc lại, đầu ngón tay vẫn còn vương chút hương vị chocolate. Lớp vỏ chocolate tan chảy dưới nhiệt độ từ ngón tay cô.
Hôm nay Laura đã tiêu thụ quá nhiều năng lượng, nhưng Caesar không ngăn cản.
Anh nói, \”Chứng cứ hiện tại đủ để kết tội hắn.\”
Laura hiểu ra.
Dù không trực tiếp tham gia, nhưng thông tin Caesar thu được từ việc thẩm vấn Stan cùng với dữ liệu Laura lấy được từ Kaines đủ để khiến Robert phải trải qua quãng đời còn lại trong tù.
Cô chống cằm lên vai Caesar, khẽ nói, \”Vậy sao anh lại để hắn đi?\”
Caesar đáp, \”Bộ não hắn giờ chẳng còn giá trị gì.\”
Laura im lặng. Cô nằm trên lưng Caesar, hơi ấm truyền từ cơ thể anh khiến cô thấy thoải mái, đến cả tâm hồn cũng như được ru ngủ.
Sự tiêu hao năng lượng của cô vẫn âm thầm tăng lên, có lẽ không quá rõ rệt — từ ăn năm bữa mỗi ngày chuyển thành sáu bữa, lượng chocolate mỗi ngày tăng thêm bốn viên, cùng vô số đồ ngọt và khoai tây chiên.
Laura chưa từng nói với Caesar về những điều này. Mái tóc vàng óng ả của cô vẫn rực rỡ, sáng lấp lánh, tràn đầy sức sống.
Cô sẽ không suy yếu, ngay cả khi cơ thể tuân theo quy luật tự nhiên mà dần già đi, trí nhớ và khả năng tư duy vẫn không hề suy giảm. Nhưng cái giá phải trả là cô cần nạp vào cơ thể ngày càng nhiều calo hơn.
Laura không ghét điều này.
Cô chấp nhận rằng trên đời không có gì hoàn hảo, nhưng vẫn cảm thấy vui mừng vì được sinh ra trên thế giới này, đã hoàn thành nhiệm vụ mà người tạo ra cô kỳ vọng, giờ đây cô có thể sống tự do.
Cô không thấy mình có gì phải hối tiếc.
Ngày trước khi cơn gió nóng và mưa bão mùa hè kéo tới, Laura nằm dài trên ghế sofa, giúp Emilia chải mái tóc bạc của cô, trong khi xem tin tức trên TV.
Robert bị buộc tội với hàng loạt cáo buộc nghiêm trọng, bao gồm việc thuê người giả làm người Asti để ám sát nhiều chính trị gia và Thủ tướng tiền nhiệm.