BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Song Tính Mãnh Nam Bị Thao Tới Mang Thai (双性猛男被肏到怀孕)
Tác giả: Lông Mày Rậm (粗眉毛)
Thể loại: SONG TÍNH, sản nhũ, sinh tử, cao H, minh tinh, ngựa đực, có tình tiết hạ dược (bị bỏ thuốc), quân bỉ, vừa yêu vừa ghét.
\”Quân bỉ\”: ở đây chỉ những n…
#1×1
#caoh
#dammy
#nhiềucp
#songtính
Chương 55: Sau khi say rượu liền muốn được thỏa mãn, bướm của Thẩm Quảng Vũ bị phát hiện, bí mật là người song tính không giấu được nữa.
Tống Thừa Văn mang rượu trắng ra, đương nhiên không phải muốn chuốc say Thẩm Quảng Vũ. Hiện giờ hắn và Thẩm Quảng Vũ chỉ có thể lén lút tìm một nơi không có người để gặp nhau vào lúc đêm khuya vắng lặng thôi, cho nên thời gian gặp nhau đêm khuya cực kỳ quý giá đối với hắn, hắn muốn được ở cạnh Thẩm Quảng Vũ nhiều hơn một chút. Nhưng giờ đã vào đầu đông, thời tiết dần lạnh lên, tới khuya lại lạnh đến mức khiến người ta phát run. Cho nên hắn mới lấy rượu trắng ra để khiến cơ thể Thẩm Quảng Vũ ấm áp hơn chút, để cho Thẩm Quảng Vũ uống ba hớp liền thôi, hắn đóng nắp rượu lại rồi cất lại vào trong túi áo khoác.
\”Giờ đã thấy ấm hơn chút nào chưa em?\” Tống Thừa Văn ôm lấy Thẩm Quảng Vũ hỏi, nắm lấy tay của Thẩm Quảng Vũ cảm giác vẫn thấy hơi lạnh, liền nhét tay của anh vào trong áo của mình lần nữa để sưởi ấm cho anh.
Thẩm Quảng Vũ thấp hơn so với Tống Thừa Văn nửa cái đầu, đầu tựa lên vai của Tống Thừa Văn, anh cảm giác hiện giờ cơ thể của mình ấm hơn rất nhiều, đúng ra là cả người nóng lên, nóng đến mức anh muốn cởi sạch quần áo ra.
Tống Thừa Văn cười dịu dàng xoa xoa tóc của Thẩm Quảng Vũ, nói: \”Giờ em với anh muốn gặp nhau một lần cũng khó, toàn phải lén lút vào lúc nửa đêm để chuồn đi. . . . . . .\” Hắn vừa nói vừa nhìn xung quanh, không khỏi cười khổ: \”Còn phải trốn ở cái chỗ xơ xác thế này nữa.\”
Thẩm Quảng Vũ: \”. . . . . . . Vậy anh còn muốn như thế nào nữa?\”
Ở thời đại này, hai người đàn ông ở bên nhau quả thực là kinh thế hãi tục, nếu truyền ra ngoài e là bọn họ sẽ bị nước miếng dìm chết mất. Cho dù có thể chịu được sự chửi bới của người ngoài thì cửa ải người nhà kia cũng rất khó qua.
Huống chi gia đình hai bọn họ, một là hắc đạo, một là bạch đạo, xung khắc như nước với lửa. . . . . . . . . .
Tống Thừa Văn im lặng hai giây, nhẹ nhàng thở dài một hơi: \”Anh không dám nghĩ, nhưng mà Quảng Vũ, anh nhất định sẽ nghĩ ra cách. Bất kể là có khó khăn bao nhiêu thì đời này anh chỉ muốn ở bên cạnh em thôi. Anh nhất định sẽ không buông tay, em cũng đừng buông tay đấy, biết không?\”
Đợi vài giây sau, không nghe thấy Thẩm Quảng Vũ trả lời, Tống Thừa Văn xoa xoa đầu Thẩm Quảng Vũ: \”Quảng Vũ?\”
\”Thừa Văn. . . . . . . .\” Thẩm Quảng Vũ cảm giác đầu mình choáng váng, động một chút là trời đất như xoay chuyển. Cơ thể nóng lên từng đợt, hơi rượu không dứt kéo dục vọng trong cơ thể của anh lên. Lúc nãy Tống Thừa Văn đã bắn, nhưng anh vẫn còn chưa bắn ra. Dục vọng chồng chất dưới tác dụng của cồn mà tăng vọt, cồn và tình dục cùng ăn mòn lý trí của anh.
Tống Thừa Văn: \”Hửm?\”
Thẩm Quảng Vũ nắm lấy áo của Tống Thừa Văn, giọng nói đã hơi khàn khàn: \”. . . . . . . Thừa Văn. . . . . . . Em. . . . . . Nóng quá. . . . . .\”
\”Hả?\” Tống Thừa Văn nâng đầu Thẩm Quảng Vũ lên, phát hiện mặt anh đã đỏ ửng, ánh mắt cũng hơi mơ màng.
Nhìn ánh mắt mơ màng của Thẩm Quảng Vũ, Tống Thừa Văn bất giác tim đập thình thịch, gậy thịt trong quần mới bắn tinh không lâu lại cương lên không khống chế được.