\”Giang Dương, anh thâm nhập cuộc sống của tôi, thuần hóa tôi, tôi yêu anh, cho nên nguyện ý từ bỏ quá khứ đau thương nhất trong đời… từ nay về sau… chỉ có anh… sinh tử cùng nhau.\”
\”Sinh tử tướng tùy, chí tử phương hưu\”
.
.
.
Giang Dương xoay người trở về, trong nụ cười lẫn chút cô đơn, vỗ vỗ bả vai Tô Triêu Vũ, đưa cậu rời đi:
– Cái này thì tính là gì? Tôi cam đoan hắn ta không làm sao. Có một khoảng thời gian học nhu thuật, mỗi ngày đều ngủ như vậy, tư thế khó chịu hơn như thế này cũng có. Tôi nói rồi, tiềm năng của con người là vô hạn.
Tô Triêu Vũ kinh ngạc nhìn vị chỉ huy khóe miệng còn đang sưng. Họ rẽ cầu thang, đèn cảm ứng âm thanh dường như bị hỏng, hành lang tối đen như mực, hai đôi giày quân đội lanh lảnh bước trên cầu thang, lúc đầu nghe như một trước một sau, rồi chênh lệch dần dần thu hẹp lại, không biết là một người đợi hay một người vượt qua người kia. Khi hai âm thanh hợp nhất, Giang Dương cầm tay Tô Triêu Vũ:
– Giáo dục tinh anh chính là trong thời gian ngắn nhất khai phá hết tất cả, khi quen rồi thì cũng không thấy quá vất vả, sau đó còn cảm thấy hạnh phúc hơn những người khác.
Tô Triêu Vũ buông tay anh ra, hai tay đan trước ngực, từ đằng sau ôm chỉ huy của mình một cái ôm chân chính. Giang Dương chấn động, bóng tối dường như có ma lực làm người khác an tâm, đầu anh ngả ra sau tựa vào bên cổ Tô Triêu Vũ, gối lên phần xương quai xanh tinh xảo kia, hai người không ai nói chuyện, dường như có một loại ưu thương tương thông, chậm rãi lặp lại, nhẹ nhàng chảy xuôi.
Họ cứ như vậy ôm nhau, nhìn cửa sổ thông gió nơi hành lang bị thổi mở ra rồi đóng lại, bầu trời không trăng không sao khoác lên một màu tím sậm, những đám mây màu tím càng lúc càng tụ lại nhiều hơn.
– Trời hình như sắp mưa. – Giang Dương thấp giọng bảo.
Tô Triêu Vũ mất hứng \”ừ\” một tiếng.
Hơi thở ấm áp truyền từ cuộc nói chuyện câu được câu mất.
– Tại sao không an ủi tôi?
– Tôi nghĩ giải pháp khả thi thì hữu hiệu hơn là an ủi. Cậu là mãnh thú bị thương, cần một người liếm miệng vết thương. Chuyện của Mộ Vũ thật khiến người khác khó mà chịu đựng nổi, xin lỗi, Triêu Vũ, nếu tôi có thể phát hiện sớm hơn một chút…
– Đừng nói xin lỗi tôi… Tôi không đáng được cảm thông. Tôi cãi nhau với em ấy, rồi nhốt em ấy ngoài cửa, em ấy cầu xin tôi tôi còn giận dỗi, rồi sau đó em ấy thật sự biến mất… Sức khỏe của mẹ tôi càng lúc càng yếu, lúc mẹ tôi lâm chung, bà nắm tay tôi bảo \”Thật xin lỗi, Triêu Vũ, khiến con phải khổ sở nhiều năm như thế\”… Bà nói, hãy quên Mộ Vũ đi, con còn có một quãng đường rất dài rất dài phải đi một mình… Bà nói, mẹ sẽ đi chăm sóc cho nó, con phải an tâm…
– Triêu Vũ…
– Tôi không biết, Giang Dương, tôi không biết. Chỉ là ban đêm khi tôi giật mình thức dậy sẽ thấy em ấy trong gương… Chúng tôi là anh em sinh đôi giống nhau như đúc… Còn giống nhau nhiều hơn cả anh và Giang Lập… Tôi biết tôi vĩnh viễn mang hình bóng của em ấy mà đi… Giang Dương… tôi cũng sẽ sợ hãi…