[Hoàn || Huấn + Đam || Edited] Huyến Lạn Anh Hào (1): Tiêu Kim Hành Động – Chương 21: Xán lạn hơn cả pháo hoa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn || Huấn + Đam || Edited] Huyến Lạn Anh Hào (1): Tiêu Kim Hành Động - Chương 21: Xán lạn hơn cả pháo hoa

Tô Triêu Vũ vừa suy nghĩ miên man vừa đi đến trước cửa phòng Giang Dương, lúc này mới nhận ra mình đã quên cầm theo quyển sổ và đằng trượng, giờ có chạy như bay xuống lấy cũng không kịp rồi, vì vậy cậu chỉ có thể bất chấp mà gõ cửa cùng lớn tiếng báo cáo.

Không có mệnh lệnh \”Tiến vào\” như mọi khi, Giang Dương tự mình ra mở cửa, Tô Triêu Vũ sửng sốt, Giang Dương mặc lễ phục màu trắng phối với dải ruy-băng dài màu đỏ, trước ngực đeo huân chương hoa huệ tây vàng vinh dự nhất đế quốc hình, đôi mắt màu hổ phách sáng lên dưới vành mũ.

– Cấp trên…

Tô Triêu Vũ nhận ra bản thân trở nên lắp bắp, Giang Dương ở trước mặt cậu anh tuấn hơn bất kì lúc nào, là kiểu hoàng tử lãng mạn trong phim cổ trang, hào hoa phong nhã. Giang Dương kéo cậu vào, thuận tay đóng cửa lại. Phòng sách không bật đèn, nương theo ánh sáng của ngọn đèn bên ngoài chiếu vào cửa sổ sát đất, có thể lờ mờ nhận ra hình dáng của người trước mắt nhưng gương mặt thì không rõ ràng. Giang Dương mang bao tay làm từ tơ lụa, nắm lấy tay cậu, Tô Triêu Vũ kinh ngạc rồi lại thả lỏng trong cái nắm tay thật chặt trấn an của đối phương. Giang Dương dắt cậu đi vài bước, sau đó dừng lại. Anh dùng giọng vừa trầm thấp vừa dịu dàng nói bên tai Tô Triêu Vũ:

– Nhắm mắt lại, tiểu binh của tôi.

Người đằng sau phục tùng mệnh lệnh, mặc dù trong tiềm thức cậu lo lắng vểnh tai lên.

Giang Dương bận rộn đi qua đi lại trong phòng, khoảng chừng năm phút sau, anh bảo:

– Được rồi, mở mắt đi.

Tô Triêu Vũ mở to mắt, mọi thứ trước mặt khiến cậu sững sờ, rèm cửa đóng lại và hoa huệ tây thơm ngát trải đầy nền nhà tạo thành một không gian riêng tư ấm cúng; cái bàn lớn quen thuộc, sofa làm từ da thật đều được di chuyển, một mình cậu đứng trên tấm thảm mềm mại đặt ngay chính giữa, ánh sáng duy nhất bao trùm lấy cậu từ trên xuống dưới, tạo thành một vầng sáng hình trăng tròn dưới chân cậu.

Giang Dương đứng cách cậu một khoảng chưa đến hai mét, ánh mắt vô cùng phức tạp, Tô Triêu Vũ không thể biết bên trong là suy nghĩ gì, bởi vì lo lắng mà cậu buông tha cho việc tự hỏi.

Khi một cái hộp nhỏ bằng nhung màu tím xuất hiện trong tay Giang Dương, trái tim ngừng nửa nhịp trong lồng ngực cậu lại điên cuồng nhảy dựng lên, Tô Triêu Vũ kinh ngạc mở to hai mắt, sau đó Giang Dương đi đến bên người cậu, mở hộp ra, một huy chương màu bạc hình trái tim im lặng nằm trên mặt nhung tao nhã, dải ruy-băng vàng phản chiếu ánh sáng dưới ánh đèn mờ ảo.

– Vì phán đoán chuẩn xác, chiến đấu dũng cảm và kĩ thuật bắn súng tinh chuẩn.

Chỉ huy của cậu nói xong, lần đầu tiên cúi đầu trước mặt cậu, những ngón tay dài mạnh mẽ có thể thuần thục lái máy bay chiến đấu cũng có thể chỉ huy thiên quân vạn mã giờ phút này khéo léo đeo xong tấm huân chương màu bạc lên ngực Tô Triêu Vũ chỉ bằng một lần vặn một lần cài. Có một khoảnh khắc kia hai người họ cực kì gần nhau, Tô Triêu Vũ có thể nghe được nhịp tim và hơi thở của Giang Dương, có thể nhìn thấy hàng lông mi dài không hài hòa với tướng mạo tướng quân, cặp lông mày thanh tú và đôi môi nhạt màu gần như có thể chạm đến. Sau đó Giang Dương ôm chặt cậu, còn hôn lên trán cậu:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.