Ngày hôm sau là chủ nhật.
Bữa sáng, trên bàn ăn chỉ có hai người là Trình Diệc Hàm và Tô Triêu Vũ, về chuyện này Trình Diệc Hàm giải thích như sau:
– Tiểu thiếu gia nghỉ ngơi đi thăm người thân, hôm nay đến thành phố, đại thiếu gia tự lái xe đi đón, có thể đến lúc ăn cơm trưa mới cùng nhau trở về.
Lòng Tô Triêu Vũ quặn lên một cái, nợ nần đã trả xong xuôi, việc cậu nên làm bây giờ là thu dọn đồ đạc về lại kí túc xá cá nhân, trả lại phòng cho tiểu thiếu gia Giang gia mới phải đúng không?
Đang nghĩ ngợi thì An Mẫn đã đi đến cửa nhà ăn, thấy Trình Diệc Hàm thì tiến vào báo cáo:
– Phòng ngủ nhỏ bên cạnh phòng sách của tư lệnh trưởng đã dọn dẹp xong, chăn đệm cũng đã đổi mới.
Tô Triêu Vũ cúi đầu, hết sức tập trung ăn soup, bánh mì nướng hai mặt cùng trứng rán, làm như không nghe thấy gì. Sau khi nhanh chóng ăn xong, Tô Triêu Vũ lễ phép rời khỏi nhà ăn, nói là cuối tuần muốn đi mua sắm, đi tới đi lui lại đi trở về kí túc xá đơn của mình. Lúc cậu mở cửa ra mới phát hiện tuy rằng phòng ốc sạch sẽ ngăn nắp giống như các kí túc xá dành cho quân nhân khác nhưng bạn cùng phòng đã phớt lờ sự tồn tại của người quanh năm không thấy mặt là cậu, nhét một số sách không cần dùng xuống dưới giường của Tô Triêu Vũ.
Tô Triêu Vũ thở dài, mở tủ tìm khăn mặt trùm tóc, quét dọn giường và bàn làm việc của mình, gói ghém khăn trải giường đã thay đến phòng giặt ủi, bận rộn tới nửa buổi chiều mới hài lòng. Cậu nằm trên giường mình, dùng chăn của mình phủ lên đầu, vùi người trong bóng tối, giả vờ như 5 tuần qua không hề tồn tại, cậu chỉ là một sĩ quan mới bình thường đến không thể nào thường hơn, sau khi hoàn thành huấn luyện tân binh thì được phân đến phòng kí túc xá này, rồi cứ như vậy mỗi ngày bình minh và hoàng hôn trôi qua ở kí túc xá và văn phòng làm việc.
Chăn đơn sạch sẽ đượm mùi nước giặt hương oải hương, Tô Triêu Vũ hắt xì một phát, cắn môi, bi ai chấp nhận việc bản thân đang tự lừa mình dối người. Cậu mang giày vào, gấp chăn gọn gàng, dùng một tấm khăn trắng lớn phủ giường cùng bàn học lại, khóa cửa rời đi.
Tô Triêu Vũ đi rất chậm, lần đầu tiên trong một buổi chiều cuối xuân chuếch choáng, cậu thật sự quan sát căn cứ nơi mình sắp cống hiến cả thanh xuân thậm chí là cả sinh mệnh. Nếu bỏ qua những nhóm người đi đường thân hình cao ngất mặc quân phục chỉnh tề, nơi này thật giống một thành thị nhỏ mà sạch sẽ, những cây ngô đồng cao lớn đồng loạt được trồng ngay ngắn trước những doanh trại màu xám giúp người đi đường không phải hao tổn thể lực dưới cái nắng gắt gỏng của mặt trời biên cương. Giữa các dãy nhà cũng có những công viên nhỏ được bao bọc bởi những bụi cây thấp mà chỉnh tề, thoang thoảng ngửi được mùi của tử đinh hương. Bởi vì đang là cuối tuần, những ông bố bà mẹ trẻ tuổi mang theo những đứa con bé xíu chơi các trò trong mắt người ngoài là cực kì ngây ngô nhưng cũng cực kì vui vẻ. Điểm khác biệt với bên ngoài chính là có rất ít người dắt chó đi dạo nhưng lại có đội viên đội cảnh khuyển tuần tra cùng quân khuyển trật tự chạy bộ trên vỉa hè, mỗi quân khuyển đều mang một chiếc khăn của mình, có vẻ là vừa về từ sân huấn luyện đang chuẩn bị đi tắm.