Giang Dương dựa vào ghế lớn phía sau bàn công tác, ngón tay trái nhẹ nhàng trượt trên chiếc tách bên cạnh, tay phải tựa như vô tình chạm trên họa cứng rắn đơn độc ở bề mặt.
Tô Triêu Vũ cúi đầu đứng trước bàn làm việc đã muốn 2 phút, theo sự di động tường tận của ánh mắt Giang Dương chiếu trên từng bộ phận, cậu cảm thấy làn da của mình sinh ra cảm giác gai gai tê dại. Tim đập bối rối, thương tích trên mông nhảy dựng co rút đau đớn hẳn lên.
– Cậu có biết chỉ bằng bản bút kí này tôi đã có đầy đủ lí do đem cậu đưa đến tòa án quân sự không?
Giang Dương gõ gõ lên bản bút kí kia.
– Lợi dụng chức vụ ghi chép mấu chốt tính chất hành động, nếu xảy ra bất luận hình thức tiết lộ bí mật nào, không cần biết là vô tình hay cố ý, trung úy Tô Triêu Vũ, tôi nghĩ cậu không thể không đối mặt với án phạt cao nhất lên tới 50 năm tù giam.
Tô Triêu Vũ cắn môi một cái, cậu biết Giang Dương không phải dọa suông, hành vi của cậu hôm nay đích thật vi phạm nghiêm trọng điều lệ giữ bí mật. Tuy rằng từ một khía cạnh nào đó chứng minh phán đoán cùng phỏng đoán của cậu cơ bản đã trúng mục tiêu lại khiến cho cậu hoàn toàn cao hứng.
– Thật xin lỗi, cấp trên.
Tô Triêu Vũ thấp đầu.
– Xin ngài tha thứ, nhưng tôi không có nhìn lén bất kì văn kiện nào. Ngài hiểu rõ công tác mỗi ngày không để cho tôi có thời gian sách duyệt những công văn tôi phụ trách, hơn nữa, tôi biết cái gì nên làm và không nên làm.
Giang Dương lắc đầu:
– Tôi luôn tin tưởng năng lực tiềm ẩn của người khác, thêm nữa, cậu nên biết chứng cớ do cậu đề xuất không đủ để chứng minh cậu trong sạch vô tội.
Tô Triêu Vũ ngẩng đầu, đôi mắt màu xanh hiện diện tia ánh sáng trong trẻo, nói như chém đinh chặt sắt.
– Tôi không có.
– Như vậy, mời giải thích kĩ càng tỉ mỉ lai lịch của kế hoạch tác chiến này.
Giang Dương đương nhiên tin tưởng Tô Triêu Vũ trong sạch trong những loại vấn đề nguyên tắc kia, chính là theo lệ mà hù dọa một chút, miễn cho lần sau loại chuyện này lại phát sinh gây ra các thứ phiền toái rắc rối khó giải quyết.
– Để bảo đảm cậu tuyệt đối thành thật…
Một ngón tay của anh chỉ vào chiếc ghế trang trí chạm khắc hoa văn trên có đặt một bình hoa:
– Ngồi trên đó đi.
Thân mình Tô Triêu Vũ rõ ràng run lên một chút, gắt gao cắn răng, cố gắng trả lời:
– Tuân lệnh, cấp trên.
Rồi mới từng bước một đi tới, di chuyển bình hoa, nghĩ nghĩ vẫn là cởi quần ra, thời điểm cậu hít một hơi thật sâu chuẩn bị ngồi xuống, Giang Dương bỗng nhiên thở dài một tiếng khó có thể nghe thấy:
– Bỏ đi, cậu lại đây.
Tô Triêu Vũ kinh ngạc ngẩng đầu, đối phương quay đầu nhìn phía hoàng hôn dần dần trầm xuống ngoài cửa sổ, khiến người ta thấy không rõ cặp mắt màu hổ phách trong sáng kia rốt cục che giấu tâm tình như thế nào.