Edit: Thủy Tích
Ban ngày sau khi huấn luyện xong, Lý Tân Hạo không ăn cơm tối mà đi ngay tới sân huấn luyện số 4. Không ngờ trên số 4 đã có rất nhiều người đang đứng chờ, hầu như đều là người gấp chăn chưa đạt bị bắt tới chịu phạt.
\”Tân Hạo.\” Hoa Thu Ngụy ném chai nước suối qua cho Lý Tân Hạo, \”Người anh em, tớ tới chơi với cậu đây.\”
\”Cảm ơn.\” Lý Tân Hạo nhận lấy nước.
Cuối cùng tới năm giờ rưỡi, huấn luyện viên xuất hiện: \”Bây giờ trên sân số 4 chỉ có các em thôi, tôi sẽ điểm danh ai không tới chịu phạt sẽ bị đánh rớt học phần quân sự. Giáo viên các em có nói huấn luyện quân sự là một trong các môn phải hoàn thành chưa?\”
Huấn luyện viên cầm danh sách bắt đầu điểm danh, may mà không có ai vắng mặt cả. Đã đến quân doanh, ai mà dám không tuân thủ kỷ luật chứ? \”Bây giờ bắt dầu chạy dọc theo bên ngoài doanh trại một giờ, đừng than khổ, xem như các em rèn luyện thân thể đi. Mọi người đứng dậy, nam nữ chia thành hai hàng từ cao xuống thấp. Xoay sang trái… Một hai một…\”
Chịu phạt một giờ tuy rất mệt nhưng có huấn luyện viên chạy trước dẫn đầu cũng làm mọi người không dám lên tiếng oán hận.
\”Cậu không sao chứ?\” Hàng bên cạnh Lý Tân Hạo là một nữ sinh, sắc mặt cô bạn lúc này đã tái nhợt giống như có thể té xỉu bất kỳ lúc nào. Lý Tân Hạo vội đỡ lấy cô bạn.
\”Tớ… Tớ đau bụng.\” Nữ sinh tựa vào ngực Lý Tân Hạo.
\”Huấn luyện viên.\” Lý Tân Hạo hô lên, \”Bên này có một bạn nữ sắp ngã.\”
Huấn luyện viên thổi còi bảo đội ngũ tiếp tục chạy, còn mình thì chạy tới bên cạnh hai người. Đợi tới lúc nhìn thấy sắc mặt nữ sinh, ông ta lập tức nhíu mày: \”Sao không khỏe mà không lên tiếng? Đợi có chuyện mới nói thì có ích gì?\”
\”Em… Em xin lỗi.\” Nữ sinh không dám mở miệng.
\”Không khỏe thế nào?\”
\”Em cũng không biết nữa, bụng khó chịu.\”
Nếu không phải do sắc mặt nữ sinh quá nhợt nhạt, chắc chắn huấn luyện viên sẽ không tin cô khó chịu thật: \”Cậu dẫn bạn tới phòng y tế đi, tí nữa cũng không cần quay trở lại.\”
\”Vâng, huấn luyện viên.\”
Lý Tân Hạo đỡ nữ sinh: \”Cậu cố lên, sắp tới rồi.\” Nữ sinh tựa cả người lên người Lý Tân Hạo.
\”Tớ không đi nổi nữa.\” Giọng nữ sinh nghe như sắp khóc tới nơi.
\”Lên đi, tớ cõng cậu.\” Mặc dù Lý Tân Hạo cũng gầy nhưng dù gì cũng là do một tay Sơ Lam Phong huấn luyện ra cho nên thể trạng cũng không tệ lắm. Vả lại, dù sao trước mặt nữ sinh, nam sinh cũng phải tỏ ra mạnh mẽ chút.
Đợi tới khi cõng nữ sinh đi tới phòng y tế, Lý Tân Hạo đã rất muốn nằm dài trên mặt đất, \”Bác sĩ, bạn ấy thế nào rồi ạ?\”
\”Không sao, tới kỳ kinh nguyệt thôi.\” Bác sĩ lấy thuốc cho nữ sinh, \”Tới kỳ kinh nguyệt, không được huấn luyện vất vả, chạy bộ thì miễn, phải chú ý thân thể chính mình.\”