Đã để mọi người đợi lâu rồi ~
Edit: Thủy Tích
Cô cả cùng dượng cả vừa rời khỏi Cục cảnh sát, một vệ sĩ mà Sơ Lam Phong để lại liền đi theo hai người họ cho biết bây giờ cô cả cùng dượng cả đang ở trong nhà của chính mình.
Một cái thôn khác ở phía dưới thôn Dư Giáp, gọi là thôn Lý gia.
Trước đây thật lâu, Lý Tân Hạo đã từng nghe kể chuyện về bà cố của mình. Trước đây, bà cố là người của thôn Lý gia. Lúc còn trẻ rất xinh đẹp. Khi ấy, có con trai của địa chủ họ Vương vừa ý bà cố, muốn cưới bà làm vợ, nhưng bà không thích ông ta, ngược lại lại thích ông cố nghèo khổ.
Bà cố gả cho ông cố chưa được bao lâu thì ông cố đã qua đời, mà hai người chỉ có một đứa con trai, chính là ông nội của Lý Tân Hạo. Sau khi con trai của địa chủ đó biết được liền muốn rước bà cố về, bằng lòng giúp bà nuôi ông nội của Lý Tân Hạo, nhưng mà bà lại không muốn.
Cho nên, ở những năm đó, bà cố là quả phụ tự mình nuôi con trai lớn lên.
Cũng nhờ hai mẹ con sống nương tựa vào nhau cho nên tình cảm của họ rất tốt đẹp, ông nội của Lý Tân Hạo rất nghe lời bà cố, cũng rất là hiếu thảo.
Sau khi ông nội Lý Tân Hạo cưới bà nội cậu, quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu không được tốt, bởi vì bà nội Lý cũng là một người có chủ kiến, nhưng ý kiến của bà cố lại có giá trị cao hơn.
Thời đại đó, nhà nhà đều nghèo khó, bà cố lại có chút tư tưởng trọng nam khinh nữ. Bà nội sinh cô cả, là con gái, bà cố liền không cho cô cả đi học, dẫn tới cô cả oán hận bà cố cả đời, mãi đến khi bà cố đã chết rồi, mà cô cả vẫn còn trách móc bà ấy.
Lý Tân Hạo chẳng có ấn tượng gì với bà cố cả, bởi vì lúc cậu ra đời, bà cố đã chết rồi.
\”Có chuyện như vậy nữa hả? Em nghe ai nói?\” Lúc này Sơ Lam Phong mới phát hiện, thì ra Hạo Hạo của mình cũng là một đứa nhỏ thích buôn chuyện.
Sơ Lam Phong là một người vô cùng kiên nhẫn, ở trong lòng Lý Tân Hạo là như vậy, y sẽ kiên nhẫn nghe cậu lải nhải, kiên nhẫn nói về chuyện mà cậu thấy hứng thú.
\”Quên mất rồi, hình như là cô hay là thím gì đó nói, cũng có thể là chị gái nào đó của em nói, mà em quên mất rồi.\”
\”Đã vậy thì, có lẽ cũng chỉ là chuyện phiếm mà thôi.\”
\”Không phải, trước đây em cũng cho rằng đó chỉ là chuyện phiếm thôi, nhưng khi em lên cấp hai thì đã cho rằng chuyện đó có thể là sự thật. Nếu như lúc ấy, bà cố của em gả cho con trai của địa chủ họ Vương kia thì em đã là con nhà giàu rồi.\”
\”Hình như sau giải phóng, địa chủ cũng không được tốt lắm thì phải?\” Sơ Lam Phong bị Lý Tân Hạo trêu chọc, bật cười, \”Em có từng nghe nói một câu cách ngôn chưa?\”
\”Câu cách ngôn gì?\”
\”Sinh tốt không bằng gả tốt.\” Sơ Lam Phong cười ngâm ngâm, có ý ám chỉ.
\”Cút đi.\”
Ha ha ha… Nụ cười tùy ý, cùng giọng nói dịu dàng của Sơ Lam Phong, khiến cho trái tim của Lý Tân Hạo vẫn luôn đang nhảy nhót.