Edit: Thủy Tích
\”Thái Quyên à, cứ trói chị cả con với Tân Vĩnh lại như vậy không tốt lắm đâu?\” Bà nội Lý ngồi trong phòng khách khuyên nhủ, \”Con dâu ba, con cũng khuyên chút đi, nếu bị người khác thấy thì mất mặt lắm.\”
\”Mẹ chồng, về việc này thì chúng ta chỉ nói lý, không nói tới quan hệ họ hàng.\” Thím ba không muốn dính dáng tới chuyện này, \”Tiền của nhà anh hai có được là nhờ vay ngân hàng, con nghe nói lợi tức của ngân hàng cao lắm, mà anh hai mượn tiền đó là để xây trường bổ túc. Với lại, anh hai đã nói, nếu Tân Vĩnh muốn tiền này để cứu mạng thì cũng có thể đi vay tiền ngân hàng mà. Anh rể ra tay đánh người đã không đúng rồi, hơn nữa, vừa rồi mẹ cũng thấy Tân Vĩnh rồi đấy, may mà có vị tiểu thúc này ngăn cản, ngộ nhỡ nó quật cái cuốc xuống được thì nói không chừng Hạo Hạo nhà chúng ta đã không còn rồi.\”
Động tác ban nãy của Lý Tân Vĩnh khiến thím ba sợ mất hồn, sao nó có thể nhẫn tâm đến vậy chứ?
Mẹ Lý nghe vậy, đôi mắt liền đỏ lên, không thể nhịn được mà khóc: \”Mẹ chồng, trước đến nay mẹ luôn thiên vị. Trước kia nhà bọn con nghèo, thì người xem thường cũng được đi, nhưng sau đó kiếm được chút tiền rồi thì có năm nào Tết nhất mà bọn con không biếu cho mẹ không. Người ta là con gái mẹ, vậy ông Lý không phải con trai mẹ sao?\”
\”Ta… ta không phải có ý này, ta nghĩ chúng ta đều là người một nhà.\” Bà nội Lý cũng biết trong chuyện này, con gái cả cùng con rể mình là phía đuối lý, mà bà ta luôn cho rằng, tiền này cứ cho mượn đi, còn trường bổ túc thì đến lúc đó lại đi vay tiền là có thể làm lại rồi, tiền chờ cứu mạng Tân Vĩnh còn quan trọng hơn đây này.
\”Mẹ chồng, mẹ đừng nhúng tay vào chuyện này nữa, con gái đã gả đi cũng giống như tát nước ra ngoài vậy, Hạo Hạo mới là cháu trai nhà họ Lý.\” Thím ba vỗ vỗ bả vai mẹ Lý, \”Chị dâu, chị đừng khóc nữa, khóc có thể giải quyết được chuyện gì?\”
Thím ba là một người khôn khéo, có chủ kiến. Nhà chị cả cùng nhà họ Lý, một đứa con trai là du côn, một đứa con trai là thiên tài, thì có thể đem ra so sánh với nhau sao? Chỉ có mỗi mẹ chồng thím là không rõ tình hình thôi.
Với cả, người đi cùng Hạo Hạo hôm nay còn mang theo vệ sĩ, người nhà bình thường nào sẽ làm như vậy chứ?
Vả lại, bây giờ Tân Long còn là con nuôi của nhà họ Hàn, nếu anh hai cùng chị dâu xảy ra chuyện gì thì cũng không biết giải thích sao với người nhà họ Hàn bên kia nữa. Từ khi gả tới nhà họ Lý, thím cũng biết chị dâu rất thành thật, phải chịu đựng mẹ chồng rất nhiều, vốn là chuyện giữa mẹ chồng nàng dâu, thím ba cũng không thể nói cái gì, nhưng riêng chuyện hôm nay, mẹ chồng bà đúng là già hồ đồ rồi.
Tuy con người có thể thiên vị, nhưng có thể thiên vị kiểu đó sao? Thím ba thở dài.
\”Thím ba nó à, trong dòng họ Lý này chỉ có mỗi một mình thím là người thông suốt thôi. Lúc tôi mới vừa gả cho anh hai thím, căn nhà hai gian phòng mái ngói cùng năm đứa con, cuộc sống phải trải qua bao nhiêu khổ sở thì sao mà các người biết được. Lúc uống nước tương thay cơm, ai tới thương chúng tôi? Bây giờ, nhà chúng tôi kiếm được chút tiền, từng người đều mở to mắt nhìn chằm chằm tính toán tiền của nhà chúng tôi. Lại nói khó nghe hơn chút nữa, năm đó lúc tôi sinh Hạo Hạo, mọi người đều đến nhìn, nhưng còn chị cả thì sao? Gửi năm mươi đồng tiền nhưng ngay cánh cửa cũng không bước chân tới.\” Chuyện cũ năm xưa, mẹ Lý cũng không muốn nhắc tới, nhưng giấu mãi ở trong lòng lại thấy khó chịu, \”Sinh năm đứa nhỏ ra, tôi cũng không được ở cữ đàng hoàng, khi đó quần áo tự mình giặt, thức ăn tự mình nấu. Sau đó, lúc Tân Long đến nhà họ Hàn, chị cả đã nói cái gì? Nói nhà chúng tôi sinh nhiều con như vậy, bây giờ không nuôi nổi nữa, cho nên mới bán chúng nó đi.\”