Chương 112: Phùng Nguyên cuối cùng cũng theo đuổi được chị họ của Từ Kiều Kiều. Hai người đụ trong phòng ngủ, tiếng động rất lớn, đến mức Từ Kiều Kiều ngồi trước cửa quầy hàng cũng nghe thấy
Sau khi Phùng Nguyên xuất hiện bên cạnh Từ Viện, Lưu Cường không còn dám bén mảng đến quấy rối cô nữa. Dù sao, hắn đã từng nếm mùi thủ đoạn của Phùng Nguyên và sợ vỡ mật.
Phùng Nguyên lái xe đến trước cửa quầy hàng của Từ Kiều Kiều, tay xách bao lớn bao nhỏ đồ bổ cho cô, cùng với rất nhiều quần áo em bé, đủ loại sữa bột nhập khẩu và cả đồ chơi như xe gỗ, xếp thành một ngọn núi nhỏ trên bàn.
\”Chị dâu, cái này mua cho chị, cái này mua cho em bé! Em không biết sau này chị sinh con trai hay con gái nên mua mỗi loại ba bộ.\”
Từ Kiều Kiều: \”… Cảm ơn em.\”
Còn lâu mới đến ngày sinh, nhưng Phùng Nguyên lại quá nhiệt tình, cái gì cũng chuẩn bị sẵn cho cô, khiến cô chẳng cần mua gì.
Phùng Nguyên chống tay lên bàn, nháy mắt với Từ Kiều Kiều một cách tinh nghịch: \”Khách sáo gì chứ.\”
Vốn dĩ anh ta là người hướng ngoại, từ khi theo đuổi Từ Viện thành công, cả người càng giống như một chú thỏ hiếu động, hoàn toàn không thể ngồi yên.
Từ Viện từ trong nhà đi ra, thấy Phùng Nguyên liền kéo anh ta sang một bên: \”Giờ Kiều Kiều đang mang thai cần tĩnh dưỡng, em đừng làm phiền cô ấy nữa.\”
Phùng Nguyên nhíu mày, vẻ mặt ấm ức, kết hợp với khuôn mặt baby đáng yêu, trông rất vô tội: \”… Em không làm phiền chị dâu, đây là em quan tâm chị ấy mà.\”
Từ Viện kéo Phùng Nguyên vào phòng ngủ, vẻ mặt ghét bỏ: \”Em ồn ào quá.\”
Từ Kiều Kiều không nhịn được, \”Phụt\” một tiếng bật cười. Câu nói kia nói thế nào nhỉ, dù bạn cảm thấy mình có tự do đến đâu, cuối cùng cũng sẽ gặp được một người có thể trị được bạn.
Trong phòng ngủ, Phùng Nguyên ôm eo nhỏ của Từ Viện, ngồi xuống mép giường, nhướng mày cười gian: \”Nếu chị không cho em làm phiền chị dâu, vậy thì chị đền cho em.\”
Phần eo của Từ Viện rất nhạy cảm. Bàn tay anh ta vuốt ve, mang đến cảm giác tê dại, eo cô lập tức mềm nhũn: \”Được.\”
Cô hơn Phùng Nguyên ba tuổi. Ban đầu khi Phùng Nguyên theo đuổi, cô nhất quyết không đồng ý, cũng không thể chấp nhận tình cảm chị em, cảm thấy không đáng tin cậy. Nhưng trong quá trình tiếp xúc sau này, Từ Viện dần nhận ra, Phùng Nguyên tuy có khuôn mặt baby, nhưng làm việc lại rất cẩn thận, ổn định, xử lý vấn đề nghiêm túc và có trách nhiệm, hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài. Ở bên anh, cô cảm nhận được cảm giác an toàn tràn đầy. Vì thế, trái tim cô dần mở cửa, thử ở bên anh.
\”Bảo bối dâm đãng, cởi quần áo cho em xem.\”
Phùng Nguyên đánh một cái vào mông cô. Đàn ông đều thích nói tục trên giường, Phùng Nguyên cũng không ngoại lệ.
Từ Viện cắn môi, dù xấu hổ nhưng không dám từ chối. Cô đưa tay ra sau lưng, kéo khóa váy liền áo xuống, chiếc váy trượt xuống, để lộ thân thể trắng nõn, đầy đặn. Trên người cô mặc một bộ đồ lót gợi cảm mà Phùng Nguyên mua cho. Anh ta ép cô phải mặc nó hàng ngày, nếu không sẽ địt cô đến mức không thể xuống giường. Từ Viện không còn cách nào khác, đành phải làm theo.