Chương 102: Từ Kiều Kiều cố tình dụ dỗ, Trần Vũ không nhịn được, trên giường dạy dỗ cô vợ hư hỏng này một trận
Trần Vũ biết Từ Kiều Kiều thích nhìn anh ghen tuông, nhưng đôi khi cách làm của cô vợ nhỏ này đi quá giới hạn. Anh là đàn ông, phải dạy dỗ cô một chút, nếu không cô sẽ cưỡi lên đầu anh mất.
Từ Kiều Kiều giả vờ như không thấy vẻ mặt tức giận của Trần Vũ khi ghen. Cô uốn éo trước gương, thay một chiếc váy ngủ gợi cảm, nóng bỏng, đi đi lại lại trước mặt anh. Trần Vũ không có phản ứng gì, chỉ ngồi trên sofa hút thuốc.
Ngược lại, Từ Kiều Kiều lại không nhịn được. Cô vắt chân, cưỡi lên người anh, có chút chột dạ hỏi: \”Trần Vũ, anh giận rồi à?\”
Cô chỉ muốn nhìn dáng vẻ ghen tuông của anh thôi, chứ không thật sự muốn anh giận.
Nhìn Từ Kiều Kiều vừa ngoan vừa túng, lửa giận trong lòng Trần Vũ giảm đi một nửa. Anh nắm cằm cô, cười nói: \”Nhìn anh vì em mà ghen, em vui lắm sao?\”
Từ Kiều Kiều cắn môi, một lát sau cúi đầu hôn lên yết hầu của Trần Vũ, dùng tóc cọ cọ vào cổ anh để lấy lòng: \”Vâng ạ, em rất vui.\”
Trần Vũ là người không dễ bộc lộ cảm xúc, Từ Kiều Kiều muốn dùng cách này để kích thích anh, cho anh biết rằng cô vẫn rất quyến rũ. Nhưng kết quả thì… hình như đã kích thích hơi quá đà.
Khi Từ Kiều Kiều bị Trần Vũ ném lên giường và lột sạch quần áo, trong đầu cô chỉ có suy nghĩ này.
Bàn tay to lớn của Trần Vũ mạnh mẽ xoa bóp bầu vú của cô, mang lại cảm giác vừa đau vừa sướng. Bầu vú trắng nõn, đầy đặn, mỗi lần lòng bàn tay anh ép xuống, thịt vú đều tràn ra giữa các ngón tay, trông dâm đãng và kích thích, khiến người ta không thể rời mắt.
\”Ân a… Trần Vũ… bóp nhẹ thôi, đau…\”
Trên bầu vú rất nhanh đã nổi lên những vệt đỏ, sự mờ ám đó càng kích thích ham muốn tàn bạo của Trần Vũ.
\”Đồ đĩ nhỏ, thích nhìn anh vì em mà tức giận có phải không?\”
Trần Vũ giữ gáy Từ Kiều Kiều, phun khói thuốc vào miệng cô, rồi mạnh mẽ hôn.
Từ Kiều Kiều cảm thấy trong miệng nóng rát, cô không biết hút thuốc, bị sặc mà ho sù sụ. Ngực cô phập phồng kịch liệt, đôi vú lớn trước mặt Trần Vũ cũng theo đó mà nhảy lên, rất khó để người ta không muốn ngậm đầu vú vào miệng mà mút mạnh. Và Trần Vũ đã làm đúng như vậy.
Từ Kiều Kiều ôm cổ anh, ngẩng đầu lên, đưa vú về phía trước để anh có thể mút mạnh hơn. Cô luôn thích bị bú vú. Chiếc lưỡi anh xoay tròn, nghiền nát trên quầng vú, hàm răng khẽ cắn, mang lại cho cô cảm giác tê dại, như thể linh hồn bay lên trời. Dù anh dịu dàng hay thô bạo, cô đều thích.
Bú vú xong, đôi mắt Trần Vũ ngập tràn ham muốn , rất cần được giải tỏa. Môi anh hôn từ ngực, bụng nhỏ, rồi xuống nữa, đến cửa lỗ lồn hồng hào, săn chắc của cô. Anh thích uống nước lồn của cô, lần nào cũng uống no.
Người phụ nữ đúng là làm bằng nước, Trần Vũ bú lồn \”rột rột\” rất kêu. Dâm thủy mang theo mùi ngọt tanh, từng đợt trào vào miệng anh. Từ Kiều Kiều bị bú đến nỗi mắt đầy sao, cô nức nở cầu xin: \” Đừng, Trần Vũ… đừng bú nữa, lồn dâm đãng sướng quá, đủ rồi… em thật sự không chịu nổi, a ha… lưỡi anh cắm sâu quá, không thể…\”