Đưa Thẩm Vân Hề về tới phòng, Thành Ngự thấy cô đột nhiên dừng lại ở cửa, hỏi, \”Sao vậy?\”
Thẩm Vân Hề nhìn cậu, muốn nói lại thôi: \”Buổi tối ngày mai…\”
Thành ngự cười trấn an: \”Sau này mỗi tối tớ sẽ cùng cậu trở về, đừng lo lắng.\”
\”Ừm.\” Thẩm Vân Hề yên lòng, muốn nói một tiếng cảm ơn, lại cảm thấy như vậy quá khách sáo, \”Vậy… để tớ giúp cậu làm bài tập ngữ văn.\” Dù sao cậu không thích làm bài tập, cô làm giúp cũng không sao.
Đôi mắt đào hoa chờ mong nhìn cậu, Thành Ngự theo bản năng đáp một tiếng \’được\’.
Sau khi tăm rửa xong, Thành Ngự tắt đèn nằm trên giường, lật người qua lại mấy lần cũng không có chút cảm giác buồn ngủ nào.
Nhìn chằm chằm trần nhà đen nhánh, trong đầu cậu nhớ lại lời dặn dò của mẹ hôm trước, nếu lúc đó cậu để lời mẹ trong lòng thì hôm nay cũng không xảy ra chuyện như vậy.
Vừa rồi Thẩm Vân Hề khóc không tiếng động, nhưng nước mắt rơi rất nhiều, vải dệt trước ngực cậu đều ướt đẫm, nước mắt lành lạnh, lạnh thẳng tới tim.
Nhìn đôi mắt cô đỏ bừng, tâm Thành ngự cũng ẩn ẩn đau theo.
Thành Ngự nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau, tiết tự học buổi tối kết thúc, bạn học trong lớp đều thu dọn sách vở lục tục rời khỏi phòng học.
Thẩm Vân Hề dọn dẹp xong thì ra ngoài cùng nữ sinh đi chung nửa đường về nhà với mình.
Khi ra tới cửa, Thẩm Vân Hề cố ý chậm một bước, giống như vô tình mà quay đầu liếc nhìn chỗ ngồi của Thành Ngự một cái.
Thành Ngự vẫn đang ngồi ở vị trí của mình, mắt trực tiếp chạm vào ánh mắt cô.
Trên đường cái, Thành Ngự một mình bước đi chậm rãi, tầm mắt thường xuyên dừng trên người thiếu nữ tóc ngắn đi phía trước.
Cậu tùy tiện tìm đại một lý do đuổi Hạng Cần cùng Trần Tư Duy đi.
Hạng Cần nói cậu học kỳ này có chút thần thần bí bí.
Cậu cũng không nói cho hai người bọn họ biết, trong nhà mình có nữ sinh tới sống một đoạn thời gian, lại còn học cùng lớp, hiện giờ buổi tối còn cùng nhau đi học về.
Đây còn không phải là đang che giấu bí mật sao?
Sau này, Thành Ngự cậu chính là hộ hoa sứ giả.
Thành Ngự đá hòn đá nhỏ, cúi đầu không tiếng động cười một cái.
Sau khi tách ra cùng nữ sinh, Thẩm Vân Hề đi vài bước, dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau.
Thành Ngự ở phía sau một tay cắm túi quần, một tay cầm sách, tư thế tiêu sái đi về phía cô.
Chân cậu vừa thẳng vừa dài, bước chân không nhanh không chậm nhưng lại rất lớn, dáng vẻ lúc đi đường cũng rất đẹp trai, tùy ý mà không kiềm chế được.
Dáng vẻ đánh người hôm qua của cậu tàn nhẫn, toàn bộ mũi nhọn sắc bén đều lộ ra, toàn thân tản ra khí thế bức người, rất ngầu.