Lúc đến trường và tan học có không ít học sinh kinh ngạc khi nhìn thấy Thành Ngự đạp xe chở Thẩm Vân Hề, mọi người đều sôi nổi suy đoán quan hệ của bọn họ.
Trong đó có Hạng Cần tận mắt nhìn thấy, quả thực khiến cậu trợn mắt há hốc mồm.
\”Tôi nói này Thành Ngự, trước kia sao tôi lại không phát hiện biểu hiện sa vào lưới tình của cậu chứ? Phát cơm chó giữa ban ngày trước mắt bao người như vậy, cậu vẫn là Thành Ngự mà tôi quen?\”
Biểu tình Thành Ngự cười như không cười, nhưng trong đôi mắt toàn là sự vui sướng, \”Trong mắt chó độc thân thì dù người khác làm gì cũng đều là phát cơm chó.\”
\”Đậu má!\” Hạng Cần bị câu này của Thành Ngự khiến cho nghẹn họng, cuối cùng vẫn không cam lòng nói, \”Cậu đừng quá đắc ý, kiềm chế chút đi.\”
Hạng Cần nói xong, tiến lên phía trước khoác tay lên vai Trần Tư Duy, vẻ mặt âm trầm, thở dài, \”Ôi, lão Trần, từ nay về sau chỉ có hai chúng ta cô đơn làm bạn rồi.\”
Trần Tư Duy ghét bỏ kéo tay Hạng Cần ra, \”Ai thèm cô đơn với cậu chứ!\”
\”Cậu nhìn cậu đi, cứ không bao dung cho tôi, đã mất đi Thành Ngự, cậu còn muốn mất luôn cả tôi sao?\”
Trần Tư Duy ghê tởm nhíu mày, hoàn toàn không muốn để ý tới Hạng Cần.
Hạng Cần vỗ ngực ra vẻ thống khổ, \”Thành Ngự không còn cô đơn, lão Trần lại là con người tàn nhẫn, ôi, không có ai thương tôi cả, những ngày sau Hạng Cần này phải sống sao đây?\”
Thành Ngự cười nhấc chân đá Hạng Cần, \”Cậu diễn nghiện luôn rồi đúng không? Đừng thi đại học nữa, tôi đưa cậu đi xuất đạo làm diễn viên luôn.\”
\”Ha ha ha, chủ ý này không tồi, tôi cảm bản thấy bản thân mình có thể lấy được danh hiệu ảnh đế.\”
Thành Ngự và Trần Tư Duy cũng đã quen với dáng vẻ lâu lâu lại động kinh của Hạng Cần.
Mà ở phía trước, Hà Hủ đang lắc cánh tay Thẩm Vân Hề ép hỏi.
\”A a a! Cậu cùng Thành Ngự tu thành chính quả lúc nào thế? Tớ còn chưa thấy cậu ấy thân cận với nữ sinh nào như vậy, còn đạp xe đưa cậu đi học! A a a, cậu mau thành thạt khai báo!\”
Thẩm Vân Hề bị lắc đến choáng đầu, vội ngăn lại động tác của Hà Hủ, nói qua loa lấy lệ, \”Chân tớ đau nên mới ngồi xe cậu ấy….. Nào có giống như cậu nói!\”
\”Tớ không tin! Nói mau, hai người có phải đã ở bên nhau rồi đúng không?\”
\”Thì….. xem là thế đi.\” Giọng Thẩm Vân Hề yếu ớt như muỗi kêu, nhưng Hà Hủ vẫn nghe được rõ ràng.
\”A a a! Thẩm Vân Hề, cậu quá trâu bò rồi, có thể thu phục được nam sinh đẹp trai nhất trong lớp!\”
Có phải Hà Hủ quá kích động rồi không?
Thẩm Vân Hề, \”Được rồi, buông tay tớ ra trước đã, sau này sẽ nói kỹ càng tỉ mỉ với cậu được không?\”
Hà Hủ cũng biết trường hợp lúc này không thích hợp, miễn cưỡng đồng ý, \”Được rồi.
\”Nhưng mà…..\” Hà Hủ lại bổ sung, \”Sau này tớ muốn biết chi tiết!\”
Thẩm Vân Hề gật đầu lung tung vài cái liền đuổi người đi.