[Hoàn – H] Gặp Được Em – Chương 11. Thân mật (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 356 lượt xem
  • 3 tháng trước

[Hoàn – H] Gặp Được Em - Chương 11. Thân mật (H)

Cơ hồ là theo chỉ dẫn của bản năng, Thành ngự nắm chiếc cằm mượt mà của Thẩm Vân Hề, hơi nâng lên, sau đó cúi đầu, môi dán lên cánh môi no đủ của cô.

Không hẹn mà gặp, hô hấp hai người nháy mắt đình trệ.

Đôi môi cực kỳ mềm mại tạo ra cảm giác mỹ diệu xưa nay chưa từng có, Thành Ngự không thể nhịn được động động môi, ngậm lấy môi dưới của Thẩm Vân Hề, khẽ liếm láp.

Cách nhau gần như vậy, trước mắt Thẩm Vân Hề là một mảnh u ám, thân thể bởi vì khiếp sợ mà cứng đờ.

Nhưng cảm xúc trên môi lại vô cùng rõ ràng….

Đầu óc Thẩm Vân Hề gian nan chuyển động, ý thức được Thành Ngự đang làm cái gì, trên môi mình đang dán lên cái gì, một cỗ nhiệt huyết xông thẳng lên mặt rồi sôi trào, làm cô nóng đến mức đầu óc choáng váng, hô hấp cũng khó khăn.

Hơi thở nóng rực của Thành Ngự phun lên má Thẩm Vân Hề, đầu lưỡi cũng bắt đầu di chuyển, đầu lưỡi thò ra từ khoang miệng, thử đụng chạm, cuối cùng câu lấy đôi môi mảnh mai liếm láp.

Thẩm Vân Hề vừa thẹn vừa ngứa, tay chống đẩy, gian nan mở miệng, \”Thành…..\”

Miệng vừa mở ra nói được một chữ, đầu lưỡi liền tận dụng khe hở mà chui vào trong miệng cô.

Khi gặp phải hàm răng cứng rắn, đầu lưỡi như đang dò đường mà liếm từng chiếc răng một.

Thật ngọt.

Thành Ngự lưu luyến hôn, miễn cưỡng mới kéo về được chút lý trí.

Thẩm Vân Hề không biết bản thân duy trì tư thế ngửa đầu bao lâu, chỉ biết khi Thành Ngự cuối cùng cũng buông tha cô, toàn thân cô gần như đã vô lực.

Trán hai người chạm nhau, Thành Ngự nhìn cánh môi đỏ tươi gần trong gang tấc, chậm rãi bình phục hô hấp đang dao động.

Trước ngực cô là hai khối núi cao đang phập phồng, phản ứng này quá gây chú ý, hô hấp Thành Ngự chưa nhẹ nhàng lại đã có xu thế bắt đầu dồn dập.

Thẩm Vân Hề muốn được tự do, nhưng Thành Ngự vẫn cường thế ôm lấy cô, dưới ánh mắt mãnh liệt của cậu, Thẩm Vân Hề cảm thấy bản thân mình như đang trần trụi, oán niệm trong lòng bỗng dưng dâng lên cùng với xẩu hổ tức giận khi bị cậu bắt nạt, nước mắt đã ngưng tụ trong hốc mắt.

Thẩm Vân Hề không muốn khóc, cắn môi cố nén lại, nhưng lại nhớ tới những gì Thành Ngự vừa làm trên môi mình, không thể không buông ra.

Nước mắt từng chút dâng trào chảy ra từ khóe mắt, cảm giác ủy khuất như lũ lụt dâng lên tràn đầy trong lòng.

Thành Ngự chú ý thấy trên mặt Thẩm Vân Hề có nước mắt, trong lòng hoảng hốt.

\”Sao lại khóc?\” Thành Ngự vươn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, \”Làm cậu bị thương rồi?\”

Thẩm Vân Hề kham nan quay mặt sang chỗ khác, thoát khỏi sự đụng chạm của cậu, miễn cưỡng để bản thân bình tĩnh lại, \”Đùa giỡn người khác lạc thú của các cậu đúng không?\”

\”Bọn tớ?\” Thành Ngự lùi ra sau một chút, như là bị giội một chậu nước lạnh lên người, ngữ điệu có chút lạnh, không còn ôn nhu như vừa rồi, \”Cậu có ý gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.